NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – CHƯƠNG 1 (Chính văn)

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS TAO

EDITOR: CHIEKOKAZE

QUYỂN THỨ I  – CHƯƠNG 1

 

“ Tiểu hầu gia chậm đã! Chờ bọn thuộc hạ! Coi chừng nguy hiểm!”

Đám gia đinh la hoảng, tuấn mã màu đen phóng vút đi, bỏ lại phía sau đám khói bụi mù mịt cùng gia nhân phì phịch đuổi theo.

Hồng cân thiếu niên (1) ghìm ngựa quay đầu, đưa mắt đảo lại phía sau, mắt sắc tựa kiếm, kiêu dũng như lửa, dung mạo mỹ lệ tôn quý toát lên vẻ đoan chính nghêm nghị, thần thoái uy phong đầy ngạo mạn của người tuổi trẻ khinh cuồng. “Hừ! Năm xưa tổ tiên ta trên lưng ngựa đánh nam dẹp bắc, bình định thiên hạ, bát nghệ tinh thông, bao nhiêu công phu đó đến đời con cháu hóa thành hư danh sao?”

Giữa lùm cây có động! “Hươu sao!” Thiếu niên nhanh tay lẹ mắt, lập tức quay đầu,  hai chân thúc mạnh, một mình một ngựa bám sát con mồi.

Hươu sao cảm nhận nguy hiểm cận kề, cuống cuồng tung chân chạy trốn như điên.

“Tiểu hầu gia!!!!” – Tiếng gọi của đám gia nhân mau chóng mất hút sau lưng người thiếu niên đang hiếu thắng đuổi theo con mồi, càng lúc càng xa.

Đường rừng càng  lúc càng khó đi, rừng cây quá rậm rạp, cành lá đâm chìa ra ngoài cản bước tuấn mã, càng đuổi càng chậm. “Chết tiệt!” Thiếu niên nhảy khỏi lưng ngựa, thần câu hiểu ý, chậm bước song song bên cạnh.

“Ha, thấy được ngươi rồi!” Thiếu niên thoáng thấy bóng hươu sao đang nhảy nhót không xa phía trước, liền khoan thai giương cung, lắp tên, nhất cử nhất động lộ ra ý chí kiên quyết chắc thắng, dồn tất cả áp lực lên đôi tay kéo căng dây cung.

Đột nhiên, đâu đó trong thung sâu, một tiếng tiêu u uẩn vọng đến. Thiếu niên giật bắn mình, suýt đánh rơi cung xuống đất! Định thần nhìn lại, con mồi đã biến mất từ lúc nào, vô ảnh vô tung.

Thiếu niên nhíu đôi mày kiếm, nhãn thần kinh ngạc tột độ. Hắn vốn không giống những vương tôn công tử bình thường quen sống trong nhung lụa, từ nhỏ bản tính đã phóng khoáng, thích ngao du đây đó, trộn lẫn với nhân gian, do đó kiến thức cũng tự nhiên mà phong phú. Nhưng hắn chưa từng nghe trên đời này lại có người thổi tiêu đến xuất thần nhập hóa như vậy, “Âm thanh của trời đất cũng đến thế này là cùng! Các nhạc công vương phủ mà nghe được, sợ làm bọn họ xấu hổ đến tự sát mất!”

Nghĩ vậy, thiếu niên không nén nổi tò mò, nhẹ bước lần theo tiếng tiêu trong thung sâu mà đến…

 

Nếu lúc đó không tìm đến tận cùng…

Nếu lúc đó không ngây ngất trước tuyệt thế dung nhan…

Nếu hai người chưa từng quen biết…

Nếu thời gian có thể chuyển dời

Thì họ có thể lựa chọn lần nữa không, hay vẫn chọn bước vào tử cục?


Hoa bay đầy trời, lạc anh rực rỡ, hoa rời khỏi cành, những vệt hồng nhạt nhè nhẹ phiêu phiêu trong gió rồi đậu lại trên mái tóc đen nhánh, trên vạt áo trắng như tuyết của thiếu niên thanh quý lãnh đạm dưới gốc cây. Không gian tĩnh lặng bao trùm khung cảnh mỹ lệ đến nghẹn lời. Y ngồi lặng lẽ trên một cỗ luân y hoa quý, đầu hơi cúi, hai mắt khép hờ, chỉ thấy ở đó đôi mi dài cong vút mà lãnh đạm buông rủ trên khuôn mặt thanh tú, mong manh, trong suốt như một hư ảnh dễ tan, giữa cái trán kiên nghị cao quý, điểm một vệt chu sa đỏ thắm.

Phương Quân Càn không dám thở mạnh, cảm thấy mình giống như một kẻ phàm phu tục tử đang run rẩy khi sấm động bên tai, theo bản năng, lùi lại náu mình đi, hốt nhiên đạp phải vật gì đó, “Tách” một tiếng, rất khẽ, rất nhẹ, cành cây khô đã gãy thành hai đoạn.

“Ai đó?” Bạch y thiếu  niên lập tức cảnh giác, đầu không hề quay lại, tay phải y khẽ động, từ lòng bàn tay lóe lên một tia kim tuyến, kim tuyến như độc xà vun vút lao thẳng đến chỗ vị khách  không mời.

Phương Quân Càn ngay lập tức đưa kiếm đỡ, liền sau đó xoay người tránh kim tuyến sát chiêu lần thứ  hai. Đến khi hắn tạm hoàn hồn lại thì đã bị làm cho sợ hãi đến nỗi sắc mặt tái nhợt, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.

“Ra đây cho ta!” Bạch y thiếu niên có vẻ không tiện hoạt động, y nhắm mắt, cúi đầu một chút rồi bất thần vung hai tay lên cao. Chỉ nghe “Phực! Rắc rắc rắc!” vài tiếng lớn, những thân cây trúc trước mặt Phương Quân Càn lần lượt đổ gục. Mặt cắt của thân trúc trơn nhẵn tề chỉnh, rõ ràng là do kim tuyến cắt đứt.

Y mở mắt, quay đầu nhìn lại, một thân tuyết y trắng muốt không vướng bụi trần. Hắn hồng cân như lửa, khinh cuồng ngạo nghễ. Từ nay vận mệnh của cả hai đã đan cài cùng nhau, ấn định kết cục thê lương một kiếp…

Bạch y thiếu niên phát ra thanh âm trầm tĩnh, ôn nhuận như nước, song ngữ khí cao ngạo, lạnh băng: “Ngươi là ai?”

Phương Quân Càn nhướng đôi mày kiếm: “Ngươi là ai?”

Bạch y thiếu niên mím chặt đôi môi xinh đẹp, tỏ ý khinh thường, không muốn tiếp tục nói chuyện nữa.

Phương Quân Càn cảm thấy hình như đã đường đột mạo phạm, làm y phật lòng, lại nhìn dường như y không tiện đi lại, tự giác hành lễ: “Tại hạ Phương Quân Càn”

“Thì ra là Phương tiểu hầu gia!” Bạch y thiếu niên thủ lễ, nhưng thần sắc không được mấy phần tỏ ra cung kính hay nể sợ.

Cả thiên hạ không ai không biết, đương kim thiên tử có một người anh cùng cha khác mẹ, vì phò trợ thiên tử lên ngôi mà đoạt không biết bao nhiêu công lao hạng mã, được sắc phong Định Quốc vương gia, có độc một đứa con trai, chính thê mất sớm, tiểu hài tử mới mười sáu tuổi đã được phong hầu, chính là kẻ duy nhất đương triều, Phương Quân Càn, Phương tiểu hầu gia.

“Vậy các hạ là…?”

“Chỉ là người nơi thôn dã, không dám với cao.” – Bạch y thiếu niên lễ độ đáp trả, nhưng ngữ khí vẫn không thay đổi, lạnh như băng.

“Cái gì với cao hay không với cao? Danh vị Hầu gia chẳng qua do hoàng thượng khoan cùng khiêm hậu trong lúc cao hứng mà ban cho, có gì ngoài hư danh?” Hắn đang nói chợt im bặt, vì thiếu niên kia mỉm cười.

Cực nhẹ, cực lạnh mà cười, mang theo một chút đùa cợt ẩn tàng trong nét lạnh lùng, nhìn hắn chăm chú, không khỏi khiến hắn cảm thấy trong lòng bồn chồn, bối rối…

Phương Quân Càn nhíu mày: “Ta nói sai sao?”

“Không…” Thiếu niên vẫn cười nhàn nhạt “Chỉ có điều trước đây ngũ long đoạt vị, đương kim thánh thượng “khoan cùng khiêm hậu” của chúng ta không hề mềm lòng mà thí huynh sát phụ, chỉ trừ lệnh tôn, còn lại bốn vị vương gia hoặc là chém đầu thị chúng, hoặc là ngũ mã phân thây, có ai thoát khỏi kết cục bi thảm chết không toàn thây? Giả như lệnh tôn không nắm giữ binh lực trọng yếu, uy danh lừng lẫy có một không hai trong thiên hạ, thì không biết Phương gia sẽ bị xử trí ra sao… A ha, khá khen cho một câu Bệ hạ “khoan cùng khiêm hậu” nha…”

“Ngươi xàm ngôn!” Phương Quân Càn giận dữ “Hoàng gia uy nghiêm há để ngươi ăn nói bá đạo vậy chứ?”

Bạch y nhân quả nhiên không đáp lại, trên gương mặt thanh tú chỉ có nụ cười ngạo mạn, bỡn cợt Phương Quân Càn.

Gió thổi, hoa rơi, một trời lạc anh hồng rực….Dưới trời hoa phiêu phiêu sái sái, hai thiếu niên kinh tài tuyệt diễm đối diện nhau, chăm chú.

Một thanh âm con trẻ vang lên, phá ngang…

“Công tử người ở đây sao? Gió lớn ở ngoài không tiện, con đưa người về nha!… Công tử, vị này là…?” Tiểu thư đồng phấn điêu ngọc trác (2) chăm chăm nhìn họ Phương một cách kinh dị, ý tại trong mắt rõ ràng là: Ngươi từ cái chỗ nào mọc ra vậy?

“Chỉ là bình thủy tương phùng! (3) Tẫn Nhai, ta về thôi!” Tiểu thư đồng vội thưa: “Dạ, công tử!”

“Tiếu Khuynh Vũ, tìm được huynh rồi!” Cô gái nhỏ mặt đầy nước mắt trong rừng lao ra, chạy đến chỗ bạch y thiếu niên, gương mặt xinh đẹp như đóa sen biểu lộ bất bình: “Huynh nỡ bỏ lại biểu muội thanh mai trúc mã này, bảo đi là đi sao?”

“Tiếu Khuynh Vũ…Tiếu Khuynh Vũ…” Phường Quân Càn tâm niệm trong lòng cái tên sẽ gắn kết một đời với mình, bỗng nhiên nhảy phốc lên lưng ngựa, nói lớn: “Tiếu Khuynh Vũ, Phương Quân Càn ta sẽ nhớ kỹ ngươi!!”

 

Mười bảy tuổi, sơ ngộ dưới tán đào hoa…

Nếu gặp nhau là khởi đầu bi kịch…

Vậy thì kiếp trước, kết cục đau thương này đã được ấn định…

Tình này, nếu có thể trở thành hoài niệm…

Thì chỉ có ngươi, chính là số mệnh cả đời không đổi – của ta…

Hai tuyệt thế nam tử, một cưỡi ngựa, một ngồi trên luân y, một động, một tĩnh trong cơn mưa hoa đầy trời ngày hôm ấy, tuyệt mỹ tựa hồ một bức thủy mặc khiến thế gian khuynh chuyển, đảo điên…

 

—————

(1): hồng cân: tấn khăn đỏ mà Tiểu Càn quàng lên cổ, dịch sát ý thì ko hay nên ta giữ nguyên

(2): điêu khắc từ phấn, tạc nên từ ngọc: ý nói tư chất thông minh

(3): bèo nước gặp nhau

 

 

 

30 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – CHƯƠNG 1 (Chính văn)

  1. Dạ Tuyết 08/12/2010 lúc 01:30

    Aiz~ vậy gặp nhau là nên hay ko nên đây?

    • munly172 22/04/2011 lúc 03:04

      nên chớ!…..mà k muốn ” nên” thì số phận cũng định rồi ah~~~~~~~….Cơ mà k gặp thì làm gì có tình đẹp như thế nay…=P……

      Thanks ss Chie edit bộ này a~~~~~~~…..(mạn phép cho e gọi như thế nha)>”<…..

  2. lazycat 12/06/2011 lúc 23:03

    ;_; nghe qảng cáo bộ này nh` qá nên tò mò chui vào đọc chùa:”>
    ta k dị ứng đam mỹ cơ mà cũng k có hứng thú a~~
    cơ mà lần này phá lệ xem 2 a yêu nhau a~~
    :”>

  3. Băng Thiên Di 20/07/2011 lúc 19:22

    Chài ơi, sao mà đọc đến đâu nghe đau lòng đến đấy thế, ta nghe bộ này lâu rồi, mà thấy sad end nên không dám mò vô, ta dễ khóc lắm, nhiều lúc chỉ vì một đoạn truyện thôi mà khóc cả buổi, hôm nay gặp đúng truyện rồi, chắc tốn cả lít nước mắt đây

    • jane liu 29/08/2011 lúc 17:02

      hix…ta cũng vậy a :((

  4. meonhokhongten 26/08/2011 lúc 13:40

    cảm ơn.
    Cố lên nhé

  5. Beryl 08/10/2011 lúc 20:56

    cám ơn ss !! ^^

  6. Iris Tran 07/11/2011 lúc 02:15

    ta chờ chương mới mòn mỏi quá, nhớ nhung 2 ca ca của ta quá, chịu ko nổi lai quay về đọc từ đầu đây

  7. Xiao Yue 28/12/2011 lúc 21:28

    cho em hỏi khuynh tẫn la hiện đại hay cổ trang zậy ạ

    • chie 28/12/2011 lúc 22:18

      Em đọc mà không hiểu ư?

  8. Tiểu Phương 02/01/2012 lúc 10:35

    hehe! gặp rồi! coi bộ phương tiểu hầu gia bị vợ khinh ra mặt ngay lần đầu gặp hỉ? =.= )))))))

  9. Tử Dạ Vân - 子夜云 20/03/2012 lúc 22:52

    dù biết đâm đầu vào mê đắm công tử là con đường không có lối về, nhưng ko hiểu sao lại cứ cố tình đâm đầu vào thế này T__T

    Thank Chie tỷ đã edit T___T

  10. kusahana 12/04/2012 lúc 09:22

    cho mình xin 1 vé xem ké với ha, vì thấy tựa giống với phần 2 của bộ Quân Kĩ nên mình vào xem thử, xem phần văn án hâp dẫn mình vào xem, giọng văn dễ chịu, nhân vật có phần sâu sắc có phần cương nghị, có vẻ hợp với mình đây,nhưng chưa đọc mà đã giới thiệu là chia lìa, bi kết, làm mình hơi hục hẫn, nhưng vẫn là thích, cho mình ở trọ dài lâu nha, đợi mình đuổi kịp mọi người đã. hihihi
    cám ơn bạn đã edit

  11. mei chan 25/04/2012 lúc 20:08

    *run rẫy*…… mong rang sẽ không quá đỗi bi thương …. thks tỷ tỷ đã edit nhé *xoxo*

  12. Jinny 28/04/2012 lúc 00:26

    Nghỉ lễ, mún đọc lại từ đầu truyện này
    Chie tỷ ah, đọc đi đọc lại sao vẫn thấy đau thế này

  13. Bạch Thủy Các 11/05/2012 lúc 17:17

    Chie tỷ ơi, cho muội hỏi một chút. Khuynh vũ có nói một câu đại loại là chàng là người tàn nhưng không phế, không cần người khác thương hại hay như thế nào đó đại loại kiểu thế, tỷ có nhớ cả câu là gì không ạ. Muội đọc rất lâu rồi nên ko nhớ. H muốn tìm lại nhưng ko pít ở chỗ nào mà tìm

    • chie 11/05/2012 lúc 22:23

      Trong chương 3 đó em^^

  14. Như Hoa Lộng Nguyệt 22/05/2012 lúc 13:05

    lần thứ 3 đọc lại từ đầu.
    Mỗi lần lại thêm 1 tầng suy nghĩ, hoài niệm, nhìn ra ý nghĩa sâu sắc của từng chi tiết mà Mặc Mặc đã sắp ra cho cái kết bi hùng, tráng lệ này. Càng đọc càng khiến ta bùi ngùi rơi lệ đau lòng nhưng mà ta lại càng yêu, càng thấm thía, càng hiểu dc tình yêu của 2 anh là như thế nào hoàn hảo đến rung động tâm can mãi ko thôi.

  15. giacatminhnguyet 02/09/2012 lúc 10:45

    nàng a, khi đọc văn án nói là kết thúc không trọn vẹn, ta nghĩ không đọc thì hay hơn (ta vốn là thích HE a!) nhưng mà rốt cuộc cũng đọc rồi. Chỉ mới chương một mà ta thấy buồn quá a, nhịp văn chậm rãi thấm vào tâm. Nàng a, ta sẽ cố theo tới cùng (mong là sẽ không bị chết vì đau lòng.
    Nàng a, ta trước nay đọc chương nào chép chương đó về để dành đọc lại, nhưng mà nàng hứa share bản word nên ta không chép, đọc từ từ rồi comt cho nàng a, nàng cố edit nha. Chai-o nàng!!!

  16. Evy's wonderland 26/11/2012 lúc 20:22

    trời ơiiiiiii ~ sao cái cảnh gặp nhau…nó lãng mạn quá đi a :((

  17. Diệp Thiên Tiên Nhi 24/12/2012 lúc 15:57

    mới đọc khúc đầu đã ấn tượng rồi, kiểu này chắc thành hủ nữ quá❤

    • Điệp Khắc 02/01/2013 lúc 23:45

      *Cười* ta cũng bắt đầu một Hũ từ đây đó nàng, từ hai năm trước lận!

  18. Điệp Khắc 02/01/2013 lúc 23:43

    Nàng à! *ôm ôm* ta đã quay về rồi đây…! hai năm rồi ta mới ghé lại nhà nàng nhớ nàng ghê luôn TT^TT

  19. miu 06/10/2013 lúc 18:14

    Ms đọc chương đầu nhưng cứ có cảm giác xót xa. Tim nặng trịch😦

  20. Hazzell Huynh 13/10/2013 lúc 04:22

    em cảm ơn Chie tỷ nhiều lắm.

  21. thao nguyên 22/07/2014 lúc 18:09

    Cho hỏi thể loại của Khuynh Tẫn này là gì vậy ạ

    • Chie 22/07/2014 lúc 18:55

      Thể loại: cổ trang, cung đình, quân sự bạn ơi

  22. boozyn 17/08/2014 lúc 03:07

    Nghe nói bộ này không đọc phí cả đời nên ta đã chui vào đây :3 =)) đocj ngay chương đầu đã hay rồi :3 tks đã edit bộ truyện hay như này *bắn trym*

  23. Chintarinmochin 02/02/2015 lúc 21:20

    Mình có cảm giác…
    Kết cục chắc là bi thảm ahhh…TT ^ TT…♦

  24. Phương trúc 29/10/2016 lúc 20:44

    Đọc tới đâu tim đau tới đó nhưng nếu k gặp thì sao có được cuộc tình đẹp như vậy đau lòng

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: