NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 34 (Chính văn)

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS

EDITOR: CHIEKOKAZE

QUYỂN THỨ II – CHƯƠNG 34

Câu hỏi kia, rốt cục hôm đó Tiếu Khuynh Vũ chỉ yên lặng, không có trả lời.

Mãi cho đến thật lâu sau, cho đến khi xương cốt cả hai đã hóa thành tro bụi, cho đến khi cơ nghiệp phồn hoa thịnh thế đã tiêu tán, cho đến khi biển rộng hóa nương dâu… Cho đến khi hậu thế lật lại thiên sử nghìn năm truyền kỳ này, trí óc như được nguyệt quang soi dẫn, mới có thể thấu hiểu tường tận đến từng chân tơ kẽ tóc cái đáp án lẽ ra đã được bao phủ vĩnh viễn một lớp bụi thời gian ấy…

Vết thương của Phương Quân Càn hồi phục rất mau, chẳng mấy chốc đã có thể tót ra thao trường, tỏ ra mạnh mẽ như rồng như hổ, cùng bảy tám binh lính giao đấu mà vẫn giành được toàn thắng.

Qua mấy ngày, thánh chỉ đến. Ngoài vài ba câu biểu dương lấy lệ không mất tiền thì thực tế, một chút thành ý tưởng thưởng cũng không có. Trong thánh chỉ, tựu trung chỉ hạ lệnh cho Phương Quân Càn cứ ở yên mà giữ Bát Phương Thành, không có mệnh lệnh thì không được tự ý hồi kinh.

Phương tiểu hầu gia biết Hoàng đế đã bắt đầu úy kỵ hắn. Cũng đúng, binh quyền đang trong tay ta, hùng bá lẫy lừng một phương, Gia Duệ đế kia tính tình đa nghi, lại hay đố kỵ, làm sao không khỏi lo lắng khẩn trương như gặp cường địch? Nhưng đến giờ phút này, Đại Khánh vẫn cần phải dựa vào ta để trấn thủ biên quan, hoàng thất tạm thời vẫn chưa thể chối bỏ mình được. Huống chi, ta vừa lập nên đại công hiển hách, Gia Duệ đế cũng không ngu đến mức tự nguyện để sử sách lưu lại cái thứ ô danh “Tự hủy Trường thành” (1) cho hậu thế nguyền rủa đến thiên thu.

Bản thân ta thì đày đi biên quan, ở kinh thành dùng phụ mẫu ta làm con tin ngăn trở, lão thực sự đã nắm được điều cố kỵ làm cho ta không dám manh động, quả nhiên không hổ danh là một lão hồ ly đã thành tinh cả ngàn năm!

Cứ từ đó mà chiếu xuống, Thái tử Phương Giản Huệ thật đúng là tiếp thu bắt chước cha già hắn quá tốt.

Nhưng Phương tiểu hầu gia cũng chẳng lấy đó làm cái gì bất mãn, trấn thủ thì trấn thủ chứ! Bổn hầu ở Bát Phương Thành này tự do hô phong hoán vũ, xưng hùng xưng bá, hùng cứ một phương cũng thật sự là quá thỏa nguyện, quá toại ý rồi.

Sau trận chiến, cả Đại Khánh thở phào nhẹ nhõm…

Chiến tranh, rốt cuộc đã kết thúc…

Phương tiểu hầu gia bâng khuâng nhìn ngón tay tiêm tú thanh nhã nhón quân cờ cùng đôi mắt thanh khiết trầm tĩnh của Vô Song công tử: “Rốt cuộc đã xong!”

Sóng mắt Tiếu Khuynh Vũ nhẹ nhàng chuyển lưu, hạ cờ: “Đúng vậy, đã kết thúc rồi!”

Sau “Chấn hùng đại chiến”, Thiên Tấn cùng Hung Dã e rằng trong ba năm tới cũng không kịp hồi phục thực lực mà cử binh xâm phạm.

“Khuynh Vũ, Thánh chỉ đã hạ, bổn hầu sợ không thể quay về kinh…” Hắn vẫn giữ lối đánh thọc sườn, ngập ngừng nhắc nhở y.

Tiếu Khuynh Vũ thở dài, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng thản nhiên: “Tiếu mỗ có dự cảm sâu sắc chuyện chẳng lành!”

“Khuynh Vũ!” Phương Quân Càn lo sợ bất an nói “Huynh đồng ý ở lại Bát Phương Thành này giúp đỡ ta không?”

Bỏ đi hào quang rực rỡ của Bát Phương Thống soái, cũng chẳng thấy thần thái ung dung điềm nhiên của vương hầu thiếu niên đâu. Lúc này, chỉ có thấp thỏm, lo lắng không yên, ánh mắt tha thiết như khẩn nài, như bất an, như căng thẳng khẩn trương, như khát khao ước vọng… Chỉ để chờ đợi một câu trả lời…

Huynh đồng ý ở lại Bát Phương Thành này giúp đỡ ta không? …

Huynh có thể ở lại không?

Huynh có bằng lòng… Vĩnh viễn cùng ta không?

Tiếu Khuynh Vũ bình tĩnh nhìn hắn. Thật lâu, thật lâu, thời gian như dừng lại, nín thở chờ một đáp án…

Rồi y thản nhiên buông một tiếng: “Được!”

Phương Quân Càn đến lúc này mới nở nụ cười. Nụ cười của hắn tươi rói như đứa nhỏ được quà, rạng rỡ như dương quang chiếu rọi!

“Khuynh Vũ!…”

Tiếu Khuynh Vũ khoa tay ngăn lại: “Tới huynh hạ cờ kìa!”

Nỗi mừng vui khôn tả, hớn hở như vút lên tận mây xanh của Phương Quân Càn lần thứ hai bị Vô Song công tử chẳng biết vô tình hay hữu ý, bóp nghẹt!

Nếu như trong cờ tướng, kỳ lực cả hai tương đối ngang nhau, thì đối với cờ vây, có thể nói không ngoa rằng, mười Phương tiểu hầu gia cũng chưa chắc sánh bằng một góc Vô Song công tử, hoàn toàn không xứng làm đối thủ của y!

Đây đã là bàn thứ năm, lòng tự tin của Phương tiểu hầu gia bị đả kích trầm trọng, bay đâu mất biệt.

Hắn tỏ ra vô cùng ủy khuất, vô cùng tủi thân, lấm la lấm lét nhìn Tiếu Khuynh Vũ: “Khuynh Vũ à, huynh không thể nhường bổn hầu một chút được sao? Bổn hầu đã phải trốn cả công vụ, đặc biệt đến đây chơi cờ với huynh mà!”

Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên đáp lại: “Ta đã nhường huynh cả bốn bàn rồi đó!” Thì ra Phương tiểu hầu gia bị bốn bàn thua vừa rồi làm cho cay cú, giờ lại sắp thua thêm nữa, liên tiếp năm bàn…

“Đã thua thì phải chịu!” Đôi đồng tử trong suốt trữ định như nước ao thu của Vô Song công tử ngạo nghễ liếc hắn, trong mắt, tiếu ý ẩn ẩn hiện hiện “Lấy ngay hồng cân của huynh đưa cho ta cũng được!”

Phương Quân Càn thở hắt ra: “Khuynh Vũ, cái gì chứ hồng cân của bổn hầu không thể tùy tiện ai muốn lấy là lấy đâu!”

Tiếu Khuynh Vũ từ tốn nhìn hắn suốt một dọc từ trên xuống dưới: “Ai da, hay là… trên người huynh còn cái gì đáng giá nữa không?” Thực sự, bộ dạng của hắn không giống như kẻ còn tiền một chút nào!

Phương Quân Càn cười khổ sở. Làm gì còn thứ gì quý giá nữa? Nhẫn ngọc, ngân phiếu, túi tiền, thậm chí ngay cả ngọc bội bất ly thân trên người y cũng tước mất rồi còn đâu… Đúng là, chỉ còn mỗi hồng cân…

Tiếu Khuynh Vũ trưng ra thần sắc kỳ quái: “Kỳ thực, Tiếu mỗ muốn hỏi từ lâu, Tiểu hầu gia từ nhỏ đã cùng hồng cân không rời nửa bước, việc đó có ý nghĩa sâu xa đặc biệt gì vậy?”

“Hồng cân của ta, chỉ duy nhất trao tặng người mà ta dành hết tình cảm yêu thương suốt cuộc đời này. Một khi đã trao, hồng cân rời khỏi, cũng tức là ước định chung thân!” Phương Quân Càn bình tĩnh nhìn sâu vào mắt Tiếu Khuynh Vũ “Hoàng tuyền Bích lạc, đồng sinh cộng tử, mãi không xa lìa!”

“Nếu Khuynh Vũ muốn, bổn hầu đành đem hồng cân trao tặng huynh vậy!” Ngữ khí hắn tỏ vẻ hài hước, nhưng trong đôi mắt thăm thẳm lại vô cùng thành thực “Khuynh Vũ, huynh có muốn không?”

Ta sẽ đem hồng cân này tặng cho người duy nhất trong đời ta thừa nhận.

Ngoài người ấy ra, Phương Quân Càn ta sẽ không bao giờ yêu một người nào khác.

Bởi vì đã xác tín rằng, người đó… là duy nhất…

Tiếu Khuynh Vũ trăm triệu lần không thể dự đoán được, dải hồng cân rực rỡ luôn theo sát bên người Phương Quân Càn không rời nửa bước lại có thêm một tầng hàm ý sâu xa như vậy.

Thời gian cứ như vậy, lặng lẽ trầm mặc trôi đi, trong soái trướng rộng lớn, chỉ có hơi thở rất khẽ của hai người là thanh âm duy nhất.

Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười: “Thế nhân kia đều dùng kim xuyến (2) ngọc bội để làm vật định tình, chỉ mỗi mình Phương tiểu hầu gia lấy hồng cân đính ước, khác biệt cũng thật độc đáo!”

Ngay cả khi y cự tuyệt, ngữ khí cũng vô cùng ôn nhu mềm mỏng, dịu dàng uyển chuyển: “Tiếu mỗ không dám tước đoạt một vật quan trọng như vậy, hồng cân này, Tiểu hầu gia cứ giữ lấy!”

Phương Quân Càn cười gượng gạo. Mặc dù đã sớm đoán trước, nhưng khi nghe chính miệng y nói ra, thì tận đáy lòng, vẫn không ngăn nổi hụt hẫng, mất mát.

Chỉ có điều là, nếu như y tiếp nhận, thì y không phải là Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ.

Phương tiểu hầu gia cười ha hả, giấu đi biểu cảm xót xa: “Tựu trung là Khuynh Vũ không dám nhận! Tiền đánh cược bàn cờ này, xem ra bổn hầu phải khất lại thôi!”

Tiếu Khuynh Vũ không thể làm gì hơn là gật đầu.

Nhưng mà, ngay lúc đó Tiếu Khuynh Vũ không thể dự đoán được việc, cuối cùng, mình sẽ nhận dải hồng cân ấy…

Người đời sau chỉ biết là, dải hồng cân đỏ rực vốn một bước không rời Hoàn Vũ Đế Phương Quân Càn, sau năm hai mươi hai tuổi, không bao giờ còn có ai nhìn thấy hắn đeo trên người nữa…

——————

Đau lòng cho Tiểu Càn, thực thực giả giả, hữu ý hay vô tình??? Huynh đau lòng, ta cũng đau lòng, sao ta lại lạc vào cái mê lộ không lối thoát này vậy?

Vấn thế gian, tình thị hà vật????

Bất khả tri…

(1): tự tay mình hủy đi cơ nghiệp vững chắc

(2): vòng vàng, vật trang sức của phụ nữ

17 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 34 (Chính văn)

  1. keita 02/08/2010 lúc 07:37

    hơ …. huynh à ;”: ~! Càn ca à ! Sao huynh ,… thẳng thừng muh cầu hôn như thế ? Mặt dày đúng mặt dày muh ~! * cứ phát huy như thế huynh nhá ! Hí hí hí hí *

    @ chie : chap này là một trong mấy chap hiếm hoi vui vẻ của đại ác nhân đúng ko ?? ;”;

    • chiekokaze 02/08/2010 lúc 07:59

      keita, ngoài mặt thì vui đấy, nhưng trong lòng thì… Vậy còn thảm hơn ấy chứ, Tiểu mặc còn ác hơn cả đại ác nhân ấy chứ, hix…

  2. kotodama382 02/08/2010 lúc 12:44

    Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy – Lưu thủy vô tâm luyến lạc hoa
    ???
    Vong ti`nh thuy~

    • chiekokaze 02/08/2010 lúc 12:57

      Của má hok phải là Tam thê tứ thiếp kon iu ạh!

  3. Tori Yoshioka 02/08/2010 lúc 20:48

    Cảm ơn bạn chie nhiều lắm.
    Tớ là tớ ngày đêm mong chờ mòn mỏi chap tiếp theo đấy nhé.
    Cố lên, vì tình yêu của các phan-gơ!

    • chiekokaze 02/08/2010 lúc 22:47

      Hiện tại Chie vẫn đang cố gắng hết sức với tốc độ 1 chap/ngày, nhưng chẳng biết nó có ra gì không, bạn Tori cứ thấy chỗ nào ko vừa ý thì “chém” thẳng tay nhé, Chie sẽ sửa ngay. Cảm ơn rất nhiều!

  4. Ká ngơ 02/08/2010 lúc 23:00

    Chieeee! Ta vừa xem lại đống MV khuynh tẫn. Thế là toi cuộc đời hớn hở tươi đẹp của ta rồi *đập đầu vào tường*
    Cảm xúc nguyên vẹn như những ngày đầu!!!! Thôi ta chết chắc rồi!!! Lại mấy ngày ám ảnh u uất. U hu hu hu *ngửa mặt lên trời mà khóc*
    HẦU GIA, CÔNG TỬ, NGƯỜI MAU XUẤT HIỆN TRƯỚC MẶT TA ĐIII! ĐIỆN ẢNH TRUNG HOA, MAU MAU DỰNG PHIM KHUYNH TẪN ĐI.

  5. Ká ngơ 02/08/2010 lúc 23:04

    A~ ta nghĩ ra rồi. A haha😐
    CHIE,MAU CÀI NHẠC NỀN CHO WP ĐI! Cài mấy bài trong MV KHUYNH TẪN Ý. Cả sáo của chenyue. Phải có nhạc độ tự kỉ mới cao. A ha. Ta sẽ k phải tự kỉ 1 mình nữa. Ê hêhê. B-)

    • chiekokaze 02/08/2010 lúc 23:28

      Haiizzz, vấn đề ấy ta đã nghĩ đến lâu rùi tỉu Link ạh, nhưng hiện tại ta bận đầu tắt mặt tối nên chưa làm dc, chứ mấy chục bản KT để mình ta nghe cũng tiếc chứ bộ, hiz

  6. golden_sun_23011992 23/06/2011 lúc 04:02

    Yêu chap này quá. Mà hồng cân là j vậy ạ?

  7. evil13 26/08/2011 lúc 10:54

    tu luc doc den jo day lalan thu 2 tui khoc roi day
    truyen hay nguoi dep

  8. Beryl 11/10/2011 lúc 18:34

    Haizzzzzzzzzzzzzz
    Chap này khiến đêm nay em k ngủ dc rồi

  9. kusahana 14/04/2012 lúc 12:34

    hix, bị từ chối 1 lần rùi, ko nhục chí chứ, cố lê Càn ca

  10. Nguyệt Hạ Mỹ Nhân 15/08/2012 lúc 12:47

    Haizz.. Càn ca, ko bít huynh có để ý ko? Khuynh Vũ ấy mà, đâu phải là ng ham tài đâu, tuy nói là đánh cược nhưng mà cũng đâu nhất thiết phải lấy cả “nhẫn ngọc, ngân phiếu, túi tiền, thậm chí ngay cả ngọc bội bất ly thân”. Khuynh Vũ giữ làm tin còn gì. Từ từ mà năn nỉ ngta nhận hồng cân nha. Cố lên….

  11. minhnguyet 08/10/2012 lúc 01:28

    hồng cân rời khỏi cũng là ước định chung thân. Càn ca, nhìn huynh thế nhưng với “xã tắc” và “nhân duyên” đều suy nghĩ cẩn thận a.

  12. langdumong 18/07/2014 lúc 12:33

    Đọc truyện nhiều cảm xúc, có các bạn tâm giao đây cùng chia sẻ ..thật ko gì thú bằng

  13. phuong truc 18/06/2016 lúc 17:41

    đọc câu cuối chương này mà cảm thấy đau lòng

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: