NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 42 (Chính văn)

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS

EDITOR: CHIEKOKAZE

QUYỂN THỨ II – CHƯƠNG 42

Ba mươi Tết, đêm trừ tịch.

Hết thảy tướng sĩ Bát Phương Thành đều về nhà ăn Tết, sum họp gia đình, tiểu lâu cũng chỉ còn trơ trọi mình Tiếu Khuynh Vũ cùng Trương Tẫn Nhai.

Trương Tẫn Nhai vốn là cô nhi, theo hầu hạ Vô Song công tử từ tấm bé, cho nên năm hết Tết đến đối với cậu cũng chẳng có cảm giác gì khác biệt. Còn Tiếu Khuynh Vũ, xưa nay y vẫn luôn luôn cô độc một mình, lẻ loi đi lại trên giang hồ, chưa một lần nếm qua hương vị Tết, cũng chưa một lần nhận được câu chúc mừng năm mới từ bất cứ ai. Bởi vậy, y tuyệt đối không thể có tâm trạng háo hức mong chờ, hân hoan vui sướng trước thềm năm mới hay bồi hồi tiếc nuối một năm dài đã qua, tất cả đối với y chỉ bình thường như mọi ngày, lặng lẽ trôi đi…

Cho nên, không khí bao trùm tiểu lâu lúc này vẫn u tĩnh tịch mịch, im ắng thanh đạm, một chút náo nhiệt vui mừng của đêm giao thừa cũng không cách nào len nổi vào nơi đây.

Khi Phương tiểu hầu gia bước vào tiểu lâu, liếc qua một cái liền biết ngay tình hình. Hắn không cần hỏi cũng hiểu hết ngọn nguồn cớ sự, nhưng trước sau vẫn không lên tiếng, chỉ lẳng lặng vào bếp chuẩn bị cơm nước.

Tiếu Khuynh Vũ hoàn toàn không thể ngờ Phương tiểu hầu gia cũng có trù nghệ (1), tự nhiên cảm thấy buồn cười, buông lời trêu ghẹo mà ngữ khí vẫn thong thả điềm nhiên: “Tiếu mỗ thực sự may mắn biết bao nhiêu, hôm nay lại có thể hân hạnh thưởng thức Tiểu hầu gia tư thế oai phong lẫm liệt nấu nướng thức ăn nha!”

Phương tiểu hầu gia không nhịn được bèn quay lại liếc kẻ kia muốn rớt tròng mắt: “Còn dám nói, huynh còn mặt mũi nói những lời đó nữa sao? Vì ai mà bổn hầu phải đích thân xuống bếp vậy?”

“Quân tử viễn bào trù” (2) – cổ nhân đã dạy như thế. Nhưng nếu là vì y, đổi kiếm thành muôi, đổi đao thành đũa làm chút thức ăn có trở ngại chi đâu?

Tiếu Khuynh Vũ vẫn không buông tha: “Đêm trừ tịch, Tiểu hầu gia hộc tốc chạy đến tiểu lâu của Tiếu mỗ chỉ để làm một mâm cơm tất niên thôi sao?”

Phương Quân Càn giả vờ xụ mặt, tỏ ra vẻ ủy ủy khuất khuất nói: “Khuynh Vũ thật là tàn nhẫn mà! Ba mươi Tết, chẳng lẽ huynh đang tâm bắt bổn hầu cô đơn một mình trong cái soái trướng trống không đó?”

Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười, không nói nữa. Bởi y thừa biết da mặt Tiểu hầu gia siêu dày, nói tiếp thì cuối cùng chỉ có mình chịu thiệt thòi thôi!

Có đôi lúc, trầm mặc không nói cũng là một cách đáp trả khôn ngoan.

Vì thế, một lần nữa tiểu lâu lại rơi vào trạng thái an tĩnh.

Chỉ nghe trong trù phòng (3) vọng ra tiếng khuấy đảo thức ăn cùng tiếng khua loong coong của nồi chảo, ở đâu đó ngoài kia là tiếng pháo nổ đình đoàng, tiếng hò la í ới, tiếng reo vui háo hức của những kẻ phó hội giao thừa, liên miên không dứt…

Tiếu Khuynh vũ ngồi trên luân y, lặng lẽ chăm chú nhìn vào bếp, nơi Phương Quân Càn đang lăng xăng với nồi niêu chén bát. Đột nhiên, chẳng biết vì sao, Phương Quân Càn quay đầu lại, liếc mắt thật sâu về phía y.

Hai ánh mắt bất chợt giao nhau trong không trung, cả hai đều giật mình đánh thót!

Y không hề nghĩ hắn sẽ bất thần quay đầu lại, hắn cũng chẳng ngờ rằng y vẫn nhìn mình chăm chú từ nãy đến giờ.

Thời gian ngưng đọng, không gian đông cứng…

Một lúc lâu sau, hai người mới đồng thời quay đi, ánh mắt tạm buông nhau ra.

Tự nhiên mọi thứ trở nên yên ắng, không một tiếng động…

Trong tiểu lâu, chỉ còn lại hơi thở rất khẽ, thản nhiên mà ấm áp, nhè nhẹ hòa quyện chuyển lưu…

***

Tới khi thức ăn được dọn ra bàn thì Trương Tẫn Nhai đã đói cồn cào, bụng lép kẹp, tưởng như da bụng với da lưng dính liền một mảnh với nhau được, lòng thầm oán trách Phương tiểu hầu gia: nếu không phải tại hắn mất công bày vẽ nhiều trò thì giờ này mình cùng công tử đã xong bữa tối, lên giường nghỉ ngơi rồi không chừng.

Nhờ phúc của công tử, Trương tiểu bằng hữu mới có cái vinh hạnh được thưởng thức bữa cơm tất niên do chính tay Phương tiểu hầu gia nấu nướng.

Nhưng mà, cậu nhỏ hoàn toàn không tự ý thức được vinh dự đó. Chỉ chờ công tử chạm đũa lần đầu, Trương Tẫn Nhai liền tiện tay khua khoắng, nhét bừa thức ăn vào miệng, chưa kịp nuốt xuống đã chê ỏng chê eo chẳng chút nể nang kiêng dè: “Chưa thấy cái nào dở hơn, chẳng ra làm sao cả!”

Phương Quân Càn cười cười: “Ngươi không thích sao?”

Trương Tẫn Nhai lầm bầm: “Trình độ vô cùng kém cỏi, thức ăn thiếu lửa, chưa đủ chín!”

Phương tiểu hầu gia giả vờ nghiêm chỉnh, nhưng vẻ mặt rất muốn phì cười: “Không ăn cứ việc bỏ, bổn hầu có mời ngươi hồi nào đâu!”

“Ngươi!!!!” Trương tiểu bằng hữu tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương đỏ bừng “Công tử, người xem hắn kìa! …”

Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên gắp rau: “Bảo trì trung lập.” (4)

Phương tiểu hầu gia cười lăn lộn! Tiếu Khuynh Vũ lúc nói chuyện khôi hài thần sắc cũng chẳng có chút thay đổi, vẫn bất động trạng thái, vô cùng đứng đắn chuẩn mực. Đúng là… không nói thì thôi, đã nói một tiếng thì thiên hạ đại loạn!

“Khuynh Vũ, vào đêm giao thừa sau giờ Hợi thì mọi người đều ra khỏi nhà, kết bè kết hội với nhau trên đường phố tống cựu nghênh tân, vui đùa thỏa thích, hay chúng ta cũng đi đi!”

“Ta ư?” Tiếu Khuynh Vũ có hơi do dự một chút, bởi xưa nay y chưa từng…

“Đúng vậy! Chẳng lẽ trước nay Khuynh Vũ chưa bao giờ đại náo trừ tịch sao?”

“Chưa hề…” Thanh âm Tiếu Khuynh Vũ vô cùng thản nhiên, như mặt hồ điềm nhiên tĩnh lặng chẳng gợn một chút ba đào, nhưng khiến người ta cảm thương, nuối tiếc như khi ngắm dòng lưu thủy êm đềm chảy xuôi, đã qua là đi mãi mãi, chẳng còn đâu dấu tích “Thậm chí, đây là… lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn ta được ăn một mâm cơm tất niên!”

Dường như bao nhiêu chua chát xót xa đang chực vỡ òa trong lòng ai đó… Phương Quân Càn miễn cưỡng nặn một nụ cười: “Vậy được rồi! Từ rày về sau, mỗi năm đúng đêm trừ tịch, bổn hầu sẽ tự tay làm cơm tất niên cho Khuynh Vũ ăn, được không?”

“Phương Quân Càn, nếu thực sự được vậy thì tốt quá rồi…!” Lời nói nhẹ tênh. Phương Quân Càn nhìn thật sâu người đối diện, cũng vừa lúc người kia vừa nói vừa ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt trữ định, thanh nhã thuần khiết hướng lên chạm vào tia nhìn tha thiết của Phương Quân Càn. Nhất thời, Phương Quân Càn tưởng hắn vừa nhìn thấy một trời tinh tú lãng đãng chuyển lưu, mê mộng huyền ảo.

“Ta nguyện…” Phương Quân Càn như đang lạc trong ảo giác mê hoặc “Chúng ta sẽ mãi mãi được như vậy… Ta cam doan…”

Giao thừa năm ấy, hắn đối diện y mà nói những lời này.

***

Nhưng mà, cho dù hai người có là tuyệt thế vô song đi nữa cũng không thể thoát được trò đùa cợt của đấng tạo hóa vô hình ẩn ẩn hiện hiện trong chốn u minh. Có lẽ… thiên ý trêu ngươi, có lẽ… lời kia linh ứng: thề nguyền chỉ là vô ích…

***

Khi Phương tiểu hầu gia giúp Tiếu Khuynh Vũ đưa luân y ra ngoài, Trương Tẫn Nhai cũng nằng nặc xin đi theo đại náo trừ tịch, đương nhiên bị Tiểu hầu gia một mực cự tuyệt!

“Con nít phải đi ngủ sớm nha! Ăn ngủ điều độ thì mới mau cao mau lớn chứ! Nếu không mai mốt sẽ chẳng có cô nương nào ưng nổi ngươi đâu!”

Những lời đó khiến cho Trương đồng học nghẹn cứng họng! Hết đường phản đối!

Dọn dẹp xong tiểu tử kỳ đà cản mũi, Phương tiểu hầu gia vô cùng hài lòng, đắc chí đưa Vô Song công tử ra khỏi tiểu lâu.

Trên đường, không khí nhộn nhịp vui tươi, cảnh vật hai bên đường biến đổi liên tục, đèn đuốc sáng lòa rực rỡ, ai nấy chen vai tiếp bước nhau tung tăng phó hội, mọi người mặt mày tươi tắn hứng khởi, ai cũng tràn đầy vui sướng hạnh phúc trong đại lễ mừng tân niên.

Tiếu Khuynh Vũ cùng Phương Quân Càn nhanh chóng mất hút trong dòng người ồn ào huyên náo…

——————-

Chương này, thương nhất cho Trương tiểu bằng hữu, Phương tiểu “hồ” gia ngươi thật là quá đáng mà!

Chie bị cảm rùi, hậu quả của vụ ăn chơi hậu “tốt nghiệp”, nhưng mà hok sao, ta còn đi nữa!

(1): nghề làm bếp

(2): quan niệm Nho gia, người quân tử không được đến gần bếp núc, bởi đó là việc của nhi nữ thường tình. Ách, bây giờ hả… Còn lâu áh!

(3): nhà bếp

(4): giữ thái độ trung lập, không dám có ý kiến.

19 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 42 (Chính văn)

  1. đồng thư 13/08/2010 lúc 06:40

    Muội là ng mới mà lại giành tem với các sư huynh, sư tỷ. Ngại quá *đập đầu tạ lỗi*
    Nhưng…
    Vũ ca ‘chết’ Càn ca rồi. *đập đầu tự sướng. Hố hố hố*
    Lúc 4 mắt nhìn nhau í. Trời ạ… Suýt ngất *đập đầu trấn tĩnh*
    Đa tạ tỷ tỷ đã dịch, mà còn dịch hay như vậy. *chân thành đập đầu cảm tạ*
    Hy vọng hai anh sẽ đi đốt pháo bông. Hehe. *đập đầu tự chủ*
    Lui ra
    *chảy máu đầu rồi*
    *hát vang rằng tem cuả ta*
    *đập đầu vào cột* hix

    • Bạch Phụng Hoàng 07/07/2012 lúc 22:20

      Tội cái đầu của muội quá

  2. keita 13/08/2010 lúc 07:26

    hớ hớ hớ Quân Càn ghi điểm rồi ! Ghi bàn đẹp luôn chứ đừng nói a !~ * hạnh phúc ngập tràn *

    tưởng tượng cảnh Càn ca làm bếp …. * xịt máu mũi *

    * chùi chùi * nếu muh … ở thời hiện đại thì …. * xịt máu tập 2*

    ack … ack …… * hồ ly giãy chết *

  3. chiekokaze 13/08/2010 lúc 07:41

    trong suốt và tĩnh lặng ko gợn một chút suy tư phiền não… gì

  4. Tori Yoshioka 13/08/2010 lúc 08:01

    Ta hạnh phúc tới mức chả còn lời nào để nói.
    Hai huynh đúng là một cặp trời sinh mà…

  5. Kayuki 13/08/2010 lúc 09:59

    Haiz…
    Tại sao vẫn luôn có những khúc …. chen vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất vậy????? Thật đau lòng.
    Tỷ edit rất mượt lại dễ hiểu. Tỷ tiếp tục phát huy nha.

    P/s: Tỷ giữ sức khoẻ nhá! Tỷ mà bệnh có nhiều người thương tâm lắm đó!!!! Sức khoẻ là quan trọng. ^^

    • chiekokaze 13/08/2010 lúc 12:24

      hix… cảm ơn muội, cuối cùng cũng có ngừi wan tâm tới sức khỏe của ta, chứ có kẻ… (chỉ chỉ cái đứa giật tem phía trên kia) tối ngày cứ lôi ta ra yahoo riết róng… Có chap mới chưa sao hok up, up lẹ đi chờ hết nổi rùi, hixhix…

      @ kẻ đó: ta chết cho mấy ngừi koi!

  6. zuanie 13/08/2010 lúc 10:50

    “Tiếu mỗ thực sự may mắn biết bao nhiêu, hôm nay lại có thể hân hạnh thưởng thức Tiểu hầu gia tư thế oai phong lẫm liệt nấu nướng thức ăn nha!” -> Mình để ý mấy lần, thấy chữ “nha” có chút hơi hướm nũng nịu hoặc thân mật trong tiếng Việt, hình như ko hợp lắm với thái độ nghiêm trang của Tiếu Khuynh Vũ

    • chiekokaze 13/08/2010 lúc 11:38

      uhm, cảm ơn Zuanie, bởi trong nguyên văn có chữ đó nên mình mới để lại, chứ mình cũng nghĩ như bạn!

  7. đồng thư 13/08/2010 lúc 11:10

    Tưởng rằng là tem của ta. Hoá ra là do mạng lắc. *đập đầu cho bớt nhục*
    Hai tay dâng tem trả lại…
    Cáo lỗi…
    *hát vang rằng tem cuả ai* hix
    Bao h KtthLtph đc lên phim nhỉ?* Mong ngóng*

    • chiekokaze 13/08/2010 lúc 16:17

      Thấy mọi người giành tem ta… vui lắm *gian xảo*
      Nhưng vì để bảo vệ blog nên ta phải cài chế độ kiểm duyệt comt, sáng ra mới dậy duyệt cho lên, bởi vậy mọi người ko thể thấy dc bài ai trước ai sau, kakakaka… *ối đừng ném dép mà*

      Mong mọi người thông cảm nha!!!

      *lủi thủi bước ra*

  8. keita 13/08/2010 lúc 19:12

    bây giờ ta đã hiểu =”= . kế hoạch giựt tem do đâu muh ko thành =”=

    Ly lâu chủ !! Ta giết nàng !!!

  9. Cá 13/08/2010 lúc 23:26

    Hức hức *bựt giấy ăn, chấm chấm lau lau*
    Ân tình của hầu ja với công tử thiệt là sâu nặng nha! Người còn đích thân xuống bếp làm cơm cho công tử nữa!! Người mang đến cho c.s của công tử sự ấm áp sự mới mẻ, khiến fan gơn như ta làm sao mà chịu nổi!!!
    Làm fim, các người mau làm fim khuynh tẫn cho ta coi đi!!!!!
    Chie, độ bấn của ta vs hai anh lại tăng thêm mấy trăm celcius rồi, không khéo ta thành bom nguyên tử phi vào vũ trụ mất =)) ngươi mau qua nhà tĩnh tuyết đao MV HQ bản đẹp đi! Nàng ý mới làm sub 5 em mà đã khiến ta hò hét như điên rồi. Mau mau, mau hốt hàng HOT.

    • chiekokaze 13/08/2010 lúc 23:35

      Koi thui, hok down dc, máy nặng lắm rùi, oaoaoaoa… Ai cho tiền nâng cấp HDD ihhhh!!!

  10. Cá 13/08/2010 lúc 23:38

    Mà truyện này có phải kiếm hiệp đâu cơ chứ!! Đầu đất nha!! Kiếm kiếm cái con khỉ á! Đi koi lại văn án đi!!! *giơ dép*
    Mà sao kún lại để com của chủ trong tình trạng waiting for moderation nhờ. *mắt hình viên đạn*
    chủ là có thể vào com bất cứ lúc nào, bất kể kái j, bất cứ nơi đâu, hiểu hem? Chủ là phải được ở vị trí tối cao, com của chủ là phải một phát lên đầu đứng dòm các com bên dưới =)) Mà ngươi cũng ốm à? Thương gê. Ta cũng ốm! A! Ngươi cố tình bị ốm để lây cho ta đúng k? Hừ. Đúng rồi. Đợt này ta khoẻ ta sẽ cho ngươi biết bản lĩnh của cá dũng mãnh. Cứ chờ đấy, chờ nha, ta đi uống thuốc rồi sẽ vào làm cầy tơ 7 món!! ~nghe nói thịt ch.. bổ thận tráng … tăng cường sinh lực. Ờ hờ hờ.

    • chiekokaze 13/08/2010 lúc 23:41

      này cá, ngươi phải @ cái kẻ í chứ, khéo ta lại tưởng ngươi nói ta, kakakakaka
      Ta thik món gỏi cá nhớ, ngươi cứ liệu hồn đấy!

  11. Cá 13/08/2010 lúc 23:49

    Ta nói ai thì tự hiểu chứ, mà k hiểu thì kệ =))
    những đối tượng trước khi lên thớt thường là rất hay lên gân dọa dẫm =))
    thôi thì coi như an ủi cho ngươi tâm niệm cuối cùng! Đấy, xẻ ta ra mờ làm. Đây đây, chỗ này nhiều mấu nầy =))))

  12. Cá 13/08/2010 lúc 23:54

    Ôi lâu lâu vào gây chuyện tí nó thật là hứng khởi =))
    ya…!! May mà mình còn có cái điện thoại. Chậc. Sẽ um hun bác nào phát minh ra điện thoại, tặng hoa bác nào phát minh ra 3G và biếu kẹo bác nào phát mimh ra bản wordpres cho môbi….nếu các vị ấy còn sống :”>~

    • chiekokaze 14/08/2010 lúc 00:22

      hai bác sau thì chắc còn sống nhăn chứ bác đầu tiên thì… kakakakaka

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: