NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 46 (Chính văn)

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS

EDITOR: CHIEKOKAZE

QUYỂN THỨ II – CHƯƠNG 46

Bát Phương Thành càng cận kề chiến dịch càng trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết.

Binh lính tăng cường bồi bổ tuấn mã, mài sắc binh khí, gia tăng tích trữ lương thảo, chất đầy trong kho vận.

Chúng tướng tụ họp thảo luận, nghiên cứu kỹ lưỡng địa hình, đường sá cùng với phong thổ dân tình của Hung Dã.

Đến lúc này, sáng kiến nâng cao kiến thức cho tướng sĩ của Vô Song công tử đã bắt đầu phát huy hiệu quả rõ rệt!

Dĩ nhiên không thể đạt tới thành tựu ai ai cũng đều văn thao võ lược, nhưng mà ít nhất thì… Mỗi tướng lĩnh đều có thể tự mình đảm đương hiệu quả một công việc riêng biệt.

Điều đó đủ để chứng minh đôi mắt tinh tường luôn biết nhìn xa trông rộng của Vô Song công tử.

Chỉ còn ba ngày nữa xuất chinh.

Tiếu Khuynh Vũ dùng bản lĩnh thuật số tinh thâm ảo diệu của mình nhẩm tính… Ba ngày sau, Phá quân tinh sẽ hiện ở hướng chính Bắc, phía Nam đại cát, thuận lợi xuất chinh. Đêm ấy, nước lớn trăng tròn, tiến hành nghi thức Sái tửu tế thiên (1) là vô cùng thích hợp!

***

Phương Quân Càn đứng trước tiểu viện, im lìm hồi lâu.

Ba ngày sau sẽ xuất chinh… Đi Hung Dã lần này sinh tử khó lường, không thể nói trước được, chẳng biết sau này liệu còn dịp gặp lại y nữa hay không…

Đẩy cửa bước vào, Phương Quân Càn đưa mắt đảo nhanh liền trông thấy Tiếu Khuynh Vũ đang ngồi ở thư án, cạnh bên y là hành lý đã được sắp xếp cẩn thận, gọn gàng ngăn nắp. Rất nhiều linh kiện của tụ nỗ (2) chưa được lắp ghép để đầy trên bàn, Tiếu Khuynh Vũ cầm trên tay một bức, hình như là đồ án Bát Long Ám Tiễn, ngoài đồ hình chi tiết rõ ràng, y còn cẩn thận ghi rất nhiều chú giải cặn kẽ sau khi đã cải tiến nó.

Phương tiểu hầu gia biết xưa nay Vô Song công tử là người rất am tường cơ quát khí giới, lúc này lại còn được tận mắt chứng kiến y vô cùng thành thạo, chiếu theo đồ hình cùng chú giải mà lắp ghép. Chỉ một thoáng, các linh kiện rời rạc trên bàn đã được ráp thành một khối tụ nỗ tinh xảo, vậy thì chính xác đồ án kia là Bát Long Ám Tiễn!

Phương Quân Càn cũng biết, uy lực của Bát Long Ám Tiễn rất khủng khiếp, ai nghe đến tên đều giật mình kinh sợ. Một lần có thể bắn ra tám mũi tụ tiễn, rất tiện lợi cho những lúc tiềm phục, tấn công bất ngờ khiến quân địch không kịp trở tay. Phàm có được tất có mất! Bát Long Ám Tiễn uy lực kinh người, nhưng sức giật cực mạnh, thừa sức làm tàn phế cánh tay của người bình thường!

Phương Quân Càn sải bước nhanh đến, giữ chặt y lại, trầm giọng hỏi: “Huynh không muốn sống nữa sao?”

Tiếu Khuynh Vũ thoáng ngẩng đầu lên tặng cho hắn một ánh nhìn lạnh lẽo thản nhiên, rồi lập tức cúi xuống, tiếp tục xem xét, chỉnh sửa khối tụ nỗ trên tay.

Phương Quân Càn không khỏi bật cười khổ: Tiếu Khuynh Vũ không hề bận tâm đến lời khuyên của người khác ư?

Vô Song công tử cuối cùng cũng gắn Bát Long Ám Tiễn cố định trên cổ tay phải của mình, xong nhẹ nhàng phất tay, thanh ám khí giết người ẩn bên dưới tay áo rộng. Cánh tay co duỗi rất thoải mái tự nhiên, dù đã cố định khối tụ nỗ tinh xảo nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến cử động bình thường.

Lúc này, y mới chuyển hướng chú ý sang Phương tiểu hầu gia: “Chuyện gì vậy?”

Phương Quân Càn bất chợt chú ý đến số hành lý để ngăn nắp gọn gàng trên bàn: “Khuynh Vũ cũng muốn theo đại quân xuất chinh ư?”

Tiếu Khuynh Vũ lạnh nhạt trả lời: “Huynh chẳng phải đã thấy rồi đó sao?” Y cảm thấy câu hỏi của Phương Quân Càn vừa rồi quá thừa.

Phương Quân Càn im lặng, bất chợt chẳng biết phải nói gì nữa.

Y đến cuối cùng vẫn muốn ở bên cạnh hắn… Y đến cuối cùng vẫn muốn ở bên cạnh hắn!!

Y biết rõ hơn ai hết, lần này xuất chinh nguy hiểm trùng trùng, thập diện tàn sát, một đi có thể là vĩnh viễn không trở về… Vậy mà… Y đến cuối cùng vẫn muốn đi bên cạnh hắn… Đồng tử đồng sinh…

Phương tiểu hầu gia cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi chua chát xót xa, ban đầu còn mơ mơ hồ hồ, càng lúc càng rõ ràng không kể xiết.

“Ta vẫn hy vọng Khuynh Vũ có thể ở lại trấn thủ Bát Phương Thành!”

“Bát Phương Thành đã có Thích quân sư thì cứ kê cao gối ngủ, không cần phải lo lắng!” Tiếu Khuynh Vũ tự tin, thậm chí trong lời nói còn có chút tự phụ “Tiểu hầu gia cứ yên tâm, Tiếu mỗ sẽ không để phiền lụy đến đại quân đâu!”

“Không phải như vậy…” Phương Quân Càn nhắm chặt mắt, ức chế dòng cảm xúc đang chực trào thành lệ “Ta chỉ hy vọng, Khuynh Vũ được bình an…”

“Không cần phải theo bổn hầu vào tử địa chịu chết!”

“Phương Quân Càn!!!” Tiếu Khuynh Vũ chợt biến sắc! Y nhấn mạnh từng tiếng, vẻ mặt trở nên âm trầm đáng sợ, ngữ khí tràn ngập vừa thất vọng vừa phẫn nộ của kẻ bị hạ nhục “Huynh xem Tiếu Khuynh Vũ ta là hạng người nào?”

“Nếu đã nguyện ý vĩnh viễn ở bên cạnh huynh, Tiếu Khuynh Vũ quyết không thay đổi!”

“Ta những nghĩ… Thế gian này, chỉ duy nhất huynh thấu hiểu ta!”

Thế gian này, chỉ duy nhất ngươi thấu hiểu ta…

Phương Quân Càn, kẻ duy nhất thấu hiểu ta ,ngươi nói đi?

Nhìn thật sâu đôi đồng tử trong suốt như pha lê, ôn nhu trữ định mà kiên quyết cháy bỏng, Phương Quân Càn vụt nhận ra – cuộc đời này của hắn đã không còn cô độc.

Chỉ một chữ đáp lại ngắn gọn: “Phải!”

Tiếu Khuynh Vũ lúc này mới mỉm cười.

Nhẹ nhõm, thanh thản cười, nụ cười khiến cho mây tan sương rã, hoa xấu hổ khép cánh, lá e ấp ẩn mình, thuần bạch như tuyết, thanh khiết như sương.

“Tuy nhược điểm của Bát Long Ám Tiễn là có thể phế cánh tay người sử dụng, nhưng Tiếu mỗ hai chân không tiện, vạn nhất gặp tình cảnh thắt ngặt nó cũng có thể cứu ta một mạng.” Y thản nhiên giải thích.

Một cánh tay đổi một mạng, giá phải chăng, thuận mua vừa bán, nhất định không lỗ.

“Huynh đơn độc mà đi, nhất định cầm chắc cái chết không cần nghi ngờ!” Tiếu Khuynh Vũ mân mê bàn tay quấn kim tuyến, đầu hơi cúi thấp, chỉ thấy đôi mi thật dài và rậm như tàng cây rợp bóng hồ thu, y nói chậm rãi, thản nhiên nhưng rất thẳng thắn, ngữ khí thanh lãnh, cao ngạo, mà chân thành “Con đường tranh đoạt thiên hạ, bắt đầu từ lúc này, ta sẽ cùng huynh khởi bước, luôn sát cánh cùng huynh cho đến khi huynh đạt thành sở nguyện.”

Y khẽ khàng ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn cúi mặt chăm chú nhìn y.

Không có ai khác, chỉ có hai người đối mặt nhìn nhau, chăm chú, thiết tha, cảm thông, thấu hiểu…

Mọi thứ chung quanh dường như bất động, mặc thời gian cứ vùn vụt trôi nhanh, hai người cứ lặng yên, tưởng như năm năm tháng tháng đã qua, nghìn lần hoa tàn hoa nở, vạn lần gió cuốn mây vần, mặc cho phong vân lưu chuyển, mặc cho biển động ba đào…

Một cái nhìn hóa thành vạn năm.

————

Ai nói giùm ta là dạo này ta viết dở lắm lắm luôn đi!

Hầu gia, công tử, giúp muội với!!!

Aiaiaiaiai

(1): nghi thức rót rượu tế trời trước khi xuất quân, giống như ở chương 17

(2): cái nỏ nhỏ giấu trong tay áo, dùng để bắn ám tiễn

16 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 46 (Chính văn)

  1. keita 18/08/2010 lúc 00:12

    aaaaaaa sao lại nói thế ? Viết hay lắm mà ? Muh mới vừa xem qua một bản QT của fic Thích Cố . Đọc xong muh hết hồn khi nghĩ đến cảnh các bạn editor ngồi mày mò với cái đống hán ngữ chả ra hán ngữ đó ;”; . Cảm tạ Chie đã siêng nay edit cho mọi người ><

    * phải chi Càn ca với Vũ ca đc nhiều những lúc như thế này ! Cứ bình yên một tí là sóng gió lại nổi lên ="= . Mặc tỷ đúng là chui ra từ ác nhân cốc muh ="+ *

  2. Ká 19/08/2010 lúc 12:37

    Chie chăm chỉ, ngươi edit hay mà, thật đấy, sao ngươi cứ phải tự kỉ thế nhờ!!
    Ta mà nói dở là ta nói điêu, nói láo nha =))
    ôi cái câu cuối thật là …xúc động!! “một cái nhìn hóa thành vạn năm”!!

    • chiekokaze 19/08/2010 lúc 19:51

      Cá, cảm ơn ngươi đã an ủi ta, hix

  3. Kayuki 19/08/2010 lúc 19:07

    Ôi! Bài tập…..
    Hầu gia! Công tử muội nhớ mọi người!
    Chie tỷ à, tỷ yên tâm tỷ không có làm dở đi đâu! Vẫn rất tốt mà! Thật đó!
    Tỷ cứ từ từ làm tiếp ha! Muội muội sẽ luôn theo dõi!

  4. clarymun 19/08/2010 lúc 22:14

    hi bạn viết hay mà. Mình thik câu “một cái nhìn hóa thành vạn năm”
    Tuy nhiên có cái đoạn cuối cùng miêu tả Hầu gia và công tử nhìn nhau “trân trối” thì mình cảm thấy không thik hợp lắm. Bạn nên dùng từ khác hay hơn :”>

    • chiekokaze 19/08/2010 lúc 23:04

      nàng mun đấy phải hok? Uhm, cảm tạ nàng nhá! *ôm ôm ôm*

  5. kotodama382 19/08/2010 lúc 22:52

    zạo này toàn vào đọc chùa bận đến nỗi chưa kịp cm đã phải out (mẹ la 11h)

    • chiekokaze 19/08/2010 lúc 23:13

      Mày lo bảo toàn cái thân của mày đi kon, để tao còn có dịp ăn kem tháng lương đầu tiên của mày nữa áh!

  6. jjlove 15/03/2011 lúc 08:05

    ss ơi, cho em hỏi danmei này có dựa vào lịch sử thật ko ạ, chuyện tình cảm động thấu thanh thiên này có trong sử sách ko? Còn tác giả là con trai hay con gái ạ?
    Phải nói là ss edit rất hay, đọc mà đau đến ko còn cảm giác gì cả, bứt rứt khó chịu vô cùng, chỉ muốn kiếm tác giả mà đập cho một cái. :((
    Cảm ơn ss đã dành tình yêu mà edit một danmei hay như vậy❤

    • chie 15/03/2011 lúc 12:44

      ss trả lời từ từ nhé:
      1. Chuyện tình này hoàn toàn là hư cấu, tác giả lấy cảm hứng để viết nó từ 1 cái MV trên mạng.
      2. Tác giả là nữ, năm sinh: 1989 (thật 100%)

      Cuối cùng, cảm ơn em đã yêu thích nó, hy vọng em sẽ theo được đến chương cuối cùng ^^

      • Iris Tran 05/12/2011 lúc 12:10

        Oh tac gia sinh nam 1989, vay la = tuoi minh roi. Mac dai ac nhan con tre ma tam tinh da ac the nay. That la khổ cho hũ nữ chúng ta dài dài a !
        Chương nay Chie edit rat hay. Minh cũng như mọi người, rất là tâm đắc câu “Một cái nhìn hóa thành vạn năm” này đó. Mà thật sự cũng là ngàn năm sau họ lại gặp nhau đó chứ.
        1 van = 10 ngan, chang le Mac ac nhan bat 2 huynh cua ta phai cho doi 1000 nam moi dc gap 1 lan sao !!!
        Chie tiep tuc phat huy nha

      • chie 05/12/2011 lúc 12:12

        Nàng ơi, type có dấu hộ ta một cái đi! Ta đã thông báo sẽ del nếu comt không dấu a~ Đa tạ^^

  7. Tiểu Phương 31/12/2011 lúc 17:19

    có ai nói rõ giùm ta. thân phận thật của Vô Song là gì ko? sao thấy lờ mờ wa! lại ko có tập cuối nữa chứ ** a za! thiệt là đau lòng quá đi.

  8. Mum-chan 22/06/2012 lúc 18:49

    Ss Chie ơi, ss có edit luôn ngoại truyện không ạ? E rất mong đến ngày ss edit hết bộ này :”> ss edit rất hay ^^ làm cho ng đọc bứt rứt và cũng xót xa khi đọc những đoạn đau tâm. Cám ơn ss vì sự siêng năng của ss nè, cũng không quản khó khăn mà vẫn kiên trì edit cho rds ^^ ss Chie cố lên nha *giăng banner vẫy khí thế* :))

  9. thao_ntc 11/12/2012 lúc 20:41

    e lại lết xác vào đơi comt cho tỉ đây❤ thks tỉ đã edit nhé❤ vs cả🙂 e thấy tỉ edit rất hay ;)) đọc dễ hiểu. giọng văn mượt❤ yêu tỉ lắm ấy❤ gửi tỉ hàng nghìn cái hun *chụt*

  10. ginkgo 11/01/2015 lúc 11:05

    chương này bạn edit hay tuyệt mà! ôi những lúc 2 anh nhìn chăm chăm thế, chỉ muốn có cảnh kiss mà cũng k xảy ra. này la thanh thủy văn ah? tks nàng đã edit, đọc lâu rồi giờ mới comt. quả thật cũng hơi sợ kết cục SE nhưng mà k kháng cự lại sức hấp dẫn của truyện nên lấy can đảm nhảy hố :))

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: