NHƯỢC THỦY

Nothing to say

Minh

Tặng Nhật Bản, tặng Minh và những người bạn của tôi…
Cầu nguyện cho các bạn!
(Mọi sự giống nhau về nhân vật và bối cảnh đều là trùng hợp)
Viết: Chie

 

Minh đi Nhật ba năm.
Đi để làm việc.
Và đi để quên…
… một người…

Trước khi lên máy bay vài giờ đồng hồ, Minh gọi:
– Chi! Tui đi nha!
Im lặng…
Hít sâu…
– Ừ! Ông đi bình yên, vui vẻ!
Bên kia cũng im lặng… Một lúc…
– Ừm, hy vọng lúc về tui vẫn còn được nhìn nụ cười và nghe giọng nói ngọt chết người này của bà…
– Sắp đi vẫn còn nịnh được!
– Điện thoại tui có 3G, tui sẽ thường pm hỏi thăm bà mà, yên tâm, tui không quên được bà đâu!
Cười… Cuộc chia tay trong tiếng cười giòn tan…
– Sayonara…
– Tạm biệt!

Quen Minh thật tình cờ, qua blog của một con bạn cùng lớp, từ cái hồi còn Yahoo!360 xưa rích, add nick, chat chit và chẳng biết từ lúc nào Minh kiêm luôn thợ sửa máy tính miễn phí cho Chi, còn nhớ một lần sắp nộp báo cáo mà máy tính hư đột xuất, Chi chết điếng, cầu cứu Minh… Và thế là Minh phóng xe băng ngang thành phố đến sửa, lúc xong đã hơn nửa đêm… Vậy mà Minh vẫn cười… Minh bảo vì không thể làm lơ được cái giọng sũng nước khó đỡ của Chi…
Minh không quảng giao, nhưng thiệt tình và tốt bụng với bạn bè, chẳng ai nỡ giận khi chính vì sự quảng đại ấy, không ít lần Minh bị người ta lợi dụng, Minh vẫn chỉ cười…
Và đôi khi, sự quan tâm của Minh khiến Chi bối rối, mặc dù biết Minh đối với bạn bè đều quan tâm như vậy, Chi vẫn không thể ngăn cản mình nhận ra…
Chi yêu Minh.
Nhưng người Minh yêu, không phải Chi!
Minh vĩnh viễn chỉ xem Chi như người bạn thân nhất, và chỉ vậy thôi!

Minh đau khổ vì tình yêu không được đáp lại, Chi đau khổ vì tình yêu không thể tỏ bày. Vui buồn Minh đều kể cho Chi nghe, Chi nghe, và an ủi. Có điều, Minh chẳng bao giờ biết, còn Chi… chẳng bao giờ nói…
Có lần, Minh nhìn Chi, nói: “Giá như Minh có thể yêu Chi, thằng đàn ông nào được yêu Chi, thằng đó sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian này… Có điều, Minh không thể là người đó!”
Chi nghe có cái gì đó vỡ vụn nơi ngực trái…
Đau buốt!
Sao lại không được hả Minh?

Thế rồi, Minh quyết định đi Nhật.
Còn Chi, quyết định sẽ quên Minh.

Thời gian là liều thuốc thần diệu, rồi nó sẽ hàn gắn mọi vết thương.
Chi thầm nhủ, và tự bắt mình tin như vậy!

Minh đã đi được nửa tháng.
Nhật Bản động đất 9 độ richter, sóng thần tràn vào các tỉnh duyên hải Đông Bắc…
Thương vong, thiệt hại… TV, báo không ngày nào không đưa tin, cập nhật…
Khẩu hiệu “Pray for Japan” không ngừng lan rộng và trở thành status phổ biến nhất trên Facebook, Yahoo, Twitter…

Chi vẫn bình thản… hay là đang cố ý tỏ ra bình thản.
Chi vẫn online, thấy nick của Minh vẫn sáng đèn nhưng không pm, chỉ cần biết Minh bình an là được, dạo này Chi luôn để chế độ invisible với Minh.
Chi viết trên Face dòng status đó, để cầu nguyện, như mọi người khác…
Tận đáy lòng Chi không dằn nổi ý muốn trò chuyện với Minh, nhưng lý trí kềm Chi lại, Chi sợ mình sẽ…
– Chi, dạo này có tin tức của Minh không? Mày thân với nó còn hơn tao, sao chẳng thấy mày lo gì hết?
Chi cười… Minh vẫn tốt thôi.

– Chị Chi ơi… – Bé Ngân, em gái Minh gọi – Anh Minh… ảnh…
Chi cảm thấy bụng mình thắt lại…
– Người ta vừa báo về, anh Minh, ảnh… – Con bé nghẹn đi trong tiếng nấc…
Chi đánh rơi điện thoại xuống đất, hai chân đứng không vũng, khuỵu xuống…

Là sao hả Minh? Minh vẫn online, nick Minh vẫn sáng cơ mà, trong những ngày đó… Minh…
Tiếng bé Ngân vẫn nức nở trong chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên đất:
– Người ta nói, khi tìm thấy ảnh dưới đống đổ nát… tay ảnh đang nắm chặt chiếc điện thoại vừa hết pin…

11 responses to “Minh

  1. Jossnim 17/03/2011 lúc 21:35

    Nếu muốn khóc thì cứ khóc thật nhiều, để nước mắt xoa diệu 1 phần ngàn của nỗi đau trong tim.
    Đừng cố nén nó, hay làm bất cứ gì để nó ngừng rơi….cứ khóc như một đứa trẻ thôi…
    Rồi khi nỗi lòng dịu lại thì hãy sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc, vì phải bản thân mình phải sống luôn cả phần của người ra đi………
    P/S: Tớ chỉ có thể nói vậy thôi, xin lỗi nếu như đã làm phiền ấy…….fighting~~

  2. Tiểu Nguyên 17/03/2011 lúc 21:56

    Cái này…
    Không biết nói sao…
    Cơ mà, không biết là thiệt hay là fic… nhưng mà… vẫn thấy xót lắm Chie tỷ ah…
    Cái gì thì em chả biết, chứ cái kiểu quan tâm làm khó nhau thế này… còn tàn khốc hơn cả truyện ngược luyến đấy ah…
    Truyện này… nói nào nhể… nó ngắn gọn, nhưng cũng chất vô đối luôn :(( cái cảm xúc trong truyện cũng được viết khá đơn giản, nhưng đệ lại thấy thấm…
    Chắc sẽ để lại cho đệ một khoảng trống lớn đây…
    Haizz, biết vậy không chui vô đây… coi như là tự đào hố chôn mình rồi…

    P/s: lẽ nào vì làm Khuynh tẫn nhiều quá, tỷ cũng đã “ngược” y như Mặc lão đại??? =.=

  3. tieu muoi muoi 18/03/2011 lúc 15:39

    thấm sâu vào trong tim tại sao lại như vậy tại sao lại bắt mình quên đi những kí ức đẹp nó thật sự khiến mình đau khổ sao để đến khi mất đi thì cảm thấy thật hối tiếc hãy sống thật với chính mình đừng cố kiềm nén cảm xúc hãy khóc 1 trận thật to hãy gào lên thật lớn để xua tan đau khổ trong lòng mình để rồi 1 ngày mới lại bắt đâu quên hết những chuyện phiền sống thật tốt để người đó biết mình vẫn ổn mình nghĩ người đó sẽ luôn dõi theo bạn vẫn luôn cầu chúc cho bạn cố gắng lên nhaaaaaaaaaaaaaaaaa

    • chie 18/03/2011 lúc 15:54

      Bạn chịu khó xem lại dấu câu một chút nhé, cảm ơn bạn nhiều^^

  4. Tieubachmieu 18/03/2011 lúc 23:46

    Chie tỷ. Hum nay muội mới lên mạng đc và gửi lờj thjnh cầu đến tỷ. Muộj rất thích truyên mà tỷ dịch và muội cũng luôn theo dõi nhưng từ khj tỷ làm fjle image thj mu0j ko đọc đc nữa vì muội đọc truyên bằng đt. Nha muôi khong co máy. Tỷ co thê làm thêm m0t bàn text rồi set pass và cho gơi ý được không ạ. Aj ko đoán đc pass thj đọc pản image. Muôj rất m0ng ty suy ngĩ lời đề ngị này của mu0j. Mu0j cũng tin là còn nhiều ban cung đọc bằng đt. Chúc tỷ thành công và gặp may mắn tr0ng cuộc sống. Yêu tỷ va tất cả các editor vn. Muôi sẽ thường xuyen com ủng hộ tỷ

    • chie 18/03/2011 lúc 23:55

      Chào em, đầu tiên, cảm ơn em vì đã thích KTTH-LTPH!
      Về việc img, như ta đã nói, ta edit KTTH vì quá yêu thích, và cũng muốn chia sẻ cùng mọi người 1 tác phẩm hay, vì thế, ta không muốn setpass (1: ta không muốn đánh đố người đọc. 2: ta rất hay quên ^^) Cách làm img là cách ta lựa chọn để đa số các bạn có thể đọc 1 cách trực tiếp được (riếng đối với những bạn đọc bằng dtdd thì ta bó tay)
      Bản word, ta đã hứa sau khi edit hoàn sẽ share cho những bạn có nhu cầu qua mail. Nếu em yêu thích và muốn đọc ta nghĩ em sẽ chờ được, chỉ cần để lại đỉa chỉ email cùng lời nhắn là được!

  5. Tieubachmieu 19/03/2011 lúc 09:24

    Vâng, cảm ơn tỷ ạ. Email của muội là tieubachmieu123@gmail.com . Khj nào truyên hoàn mong tỷ nhớ gửi cho muội bản word. À, muôi xin phép tỷ cho muôi in truyên của ty được ko ạ. Muội chỉ jữ để đọc thôi

    • chie 19/03/2011 lúc 13:17

      *cười* Được!

  6. Ming Shu 22/03/2011 lúc 13:54

    tình yêu thật lạ và đau đớn, Chie nhỉ!
    mấy ngày này, ngaỳ nào mình cũng nghe ngóng tin tức về trận động đât kinh hoàng ấy, bao nhiêu sự thần kì, bao nhiêu niềm tin, bao nhiêu câu chuyện cảm động, bao nhiêu nước mắt.
    chỉ có thể nói ” pray for Japan”
    câu chuyện của bạn thật cảm động.

  7. Bạch Phụng Hoàng 11/07/2012 lúc 11:25

    Chie tỷ!….
    Dao nè…
    Tim muội nằm ở chỗ này nè……
    Tỷ đâm đi…
    ….
    ….
    …..
    ….
    *Gào rú*…tỷ thật là dã man, quá sức dã man a~~~~~~~~~~

  8. tieubinhtu 13/07/2015 lúc 01:05

    Fic rất cảm động a
    Ps. Ta ghét img >.<

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: