NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 139 (Chính văn)

 KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS TAO

EDITOR: CHIEKOKAZE

QUYỂN THỨ VI – CHƯƠNG 139

Xủng xoẻng xủng xoẻng —— theo từng cử động của Phương Gia Duệ, những xiềng xích vướng víu trên tay lão không ngừng va đập, phát ra âm thanh chói tai rợn người. Một đầu khác của dây xích được cố định vào bức tường đá sâu hút của lao ngục, nếu không có chìa khóa, kẻ bị nhốt tại nhà ngục này có mọc cánh cũng khó mà bay được.

Phương Gia Duệ liếc con mắt lạnh lẽo về phía y, trong mắt phát ra thứ hàn quang xanh lét gai người như ma trơi chờn vờn ẩn hiện. Gia Duệ đế âm trầm nham hiểm, ngoan độc bạo tàn lúc này, chỉ còn ba phần người, bảy phần giống quỷ.

“Khụ khụ khụ, ngươi đến làm gì? Thế nào, không đi cùng với tiểu tặc Phương Quân Càn à?”

Vô Song im lặng không nói.

“Tên nghịch tặc phao tông diệt tộc, họa quốc loạn cương (1) —— Ngươi quả nhiên không phải con trai của trẫm, trẫm không có đứa con như ngươi!”

Hốt nhiên, từ cổ họng già nua trồi lên tiếng cười khùng khục âm trầm: “À ha, nói không chừng, ngươi thực sự không phải là con trai của trẫm đâu mà… Ruột thịt loạn luân… Ahahaha, hahahahaha!”

Tiếu Khuynh Vũ không hề lên tiếng, ánh đèn leo lét khi tỏ khi mờ hắt lên gương mặt tuấn tú không chút tỳ vết, bất giác làm cho người khác cảm thấy như một ảo ảnh mong manh.

“Ta đến đưa ông ra ngoài. Ra khỏi cung rồi Tiếu mỗ sẽ sắp xếp chu đáo cho ông an hưởng tuổi già, làm một ông lão bình thường, không bao giờ trở về nữa.”

Phương Gia Duệ ngứa miệng châm chích: “Trẫm còn tưởng công tử Vô Song đến giết cha đấy chứ. Giết người diệt khẩu êm đẹp mọi bề chẳng phải tốt hơn ư?”

Tiếu Khuynh Vũ nhếch môi cười bi ai, quầng trăng ảm đạm.

Nhẹ nhàng phun ra một câu: “Ta không phải ông.”

Phương Gia Duệ không tiếc lời lăng mạ: “Ngươi bất hiếu với cha, bất trung với nước, phản bội thân tộc, bội nghịch luân thường thiên lý bất dung!”

“Tiếu Khuynh Vũ đời này chỉ đi trên con đường bản thân đã chọn, không ngu trung, không ngu hiếu, chỉ cần có thể cứu thiên hạ thương sinh, dù bức bách Tiếu Khuynh Vũ thế nào đi nữa, Tiếu Khuynh Vũ trước sau vẫn sẽ tiếp tục đi đến cuối con đường, không quay đầu lại.” Đây chính là câu trả lời của Tiếu Khuynh Vũ. Phải chăng trong đó, bao hàm từng chữ chính là quyết tâm cùng dũng khí bực nào của nam tử tuổi trẻ này?

Thời khắc y nói ra điều đó, vẻ mặt phi thường bình tĩnh, nhưng đôi mắt trong sáng kia lại sắc nhọn tựa hồ ủ trong ba thước hàn băng, khoảnh khắc chọc vào mắt Phương Gia Duệ tê buốt!

“Ngươi nghĩ đi, làm cách nào có thể cùng với hắn chứ. Hắn là ca ca của ngươi!”

“Chuyện đó Tiếu mỗ tự biết điều tra cho rõ.” Nhãn thần Vô Song công tử trở nên kiên định, nhấn mạnh từng chữ một, “Tiếu mỗ không tin mẫu hậu có thể cùng với Định Quốc Vương gia… có quan hệ. Tiếu mỗ không tin mẹ mình lại là người lẳng lơ trắc nết, lỗi đức chính chuyên như vậy!”

Vô Song công tử rõ ràng là không muốn kéo dài đối thoại, toan gọi người đến đưa lão ra ngoài, chợt nghe thanh âm lạnh lùng băng giá của Phương Gia Duệ: “Phương Quân Càn —— khi nào đăng cơ?”

Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên trả lời: “Đã chiêu cáo thiên hạ, đại điển đăng cơ ấn định vào mồng một tháng giêng.” Nói rồi định quay người bỏ đi.

“Hoàng nhi.” Lão gọi y lại.

——Nếu như bản thân phải thống khổ, lão cũng không chấp nhận nhìn người khác vui vẻ hạnh phúc.

Phương Gia Duệ như vừa phát hiện ra điều gì đó thú vị: “Lỗ đại sư chế tác chiếc luân y này cho ngươi quả thật tinh xảo tuyệt luân, không hổ danh là hậu nhân của Lỗ Ban.”

Lão mỉm cười nhẹ nhàng, trong lòng cảm thấy vô cùng khoái trá.

Nỗi khoái trá khi từ từ hành hạ tra tấn, giết dần giết mòn người khác khiến cho lão hưng phấn tột độ, toàn thân phát run lên.

“Bất quá trẫm nghĩ, Vô Song công tử rất cam tâm tình nguyện không dùng đến luân y này nhỉ?”

Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên lắng nghe, biểu cảm lãnh đạm không chút cảm xúc, tựa hồ đang nghe một chuyện nào đó chẳng hề can hệ đến mình, “Nếu ông nghĩ muốn làm lung lạc tinh thần Tiếu mỗ, vậy thì Tiếu mỗ đã khiến ông thất vọng rồi.”

Gia Duệ đế thản nhiên tiếp tục độc thoại: “Vô Song công tử trí tuệ quán tuyệt thiên hạ chẳng lẽ chưa bao giờ hoài nghi, cha mẹ ngươi đều tứ chi kiện toàn, các hoàng nhi hoàng nữ của trẫm cũng đều hoạt bát khỏe mạnh, không ai thuộc loại nhược thể tàn tật.”

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng hoài nghi, vì sao ngươi lại là ngoại lệ duy nhất?”

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng oán hận hoàng thiên, ban cho ngươi tài hoa trác tuyệt không ai sánh bằng, lại nhẫn tâm cướp đi đôi chân đi lại chạy nhảy của ngươi?”

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng có khao khát, rằng ngươi kỳ thực có thể đứng lên đi lại như bao người bình thường khác——”

Bàn tay Vô Song áp chặt tay vịn luân y, các khớp ngón cố sức bấu vào mặt gỗ cứng đến trắng bệch không chút huyết sắc, khàn giọng nói: “Phương Gia Duệ, đủ rồi.”

Sự thật tàn khốc thảm thương đang dần vạch trần ra trước mắt, nỗi thống khổ khủng khiếp hoàn toàn làm cho y ngã quỵ. Y đã cố hết sức để quên đi, quên đi sự thật cùng thân thể không toàn vẹn mà chính mình không thể chịu nổi. Cố hết sức lựa chọn không đối diện với những việc không muốn tin. Cố hết sức áp chế toàn bộ đắng cay chua xót đằng sau vẻ ngoài vân đạm phong khinh, điềm nhiên bình ổn. Vậy mà, chính khi y nghĩ mình đã trở nên vững như bàn thạch, không thể công kích, vết thương tưởng đã liền sẹo kia lại bị người một lần nữa cào ra!

Đau đớn

Tê dại

Sống không bằng chết.

Kẻ cố sức cào xé vết thương ấy không phải người nào khác, mà chính là lão —— cha ruột của mình.

Tiếu Khuynh Vũ nhìn lão trân trân, những đầu ngón tay bấu chặt luân y kia đã tái nhợt. Khuôn mặt đang cố thể hiện biểu cảm bàng quan, cách xa ngàn dặm ấy càng khiến người ta thốn tim bởi cảm nhận rõ ràng sự ẩn nhẫn cùng nỗi đau cùng cực, đôi môi kiên cường mím chặt, nhợt nhạt tựa cánh hoa run run trong giá rét.

Một Tiếu Khuynh Vũ như thế, khiến người dấy lên một thứ khoái cảm tột độ của báo thù!

“Không sai, chính trẫm, mỗi ngày một chén an thai đại bổ, nói cho đúng là độc dược mạn tính, tự tay đút cho mẫu hậu đang hoài thai không hề phòng bị của ngươi —— Là trẫm, phế đi chân ngươi!”

Trong tâm, băng giá bủa vây. Y nghe giọng mình đang hỏi: “Lão nói… cái gì?”

“Nếu để cho Tiếu hoàng hậu của ngươi sinh ra một Thái tử điện hạ lành mạnh vẹn toàn, trẫm làm sao có thể lay động quyền thế địa vị của Tiếu gia ở Đại Khánh —— Huống chi, ai biết ngươi có phải là con ruột của trẫm hay không.”

Nguyên nhân thì ra là vậy! Lão thà hủy đi mình! ——

Trong đầu ong ong, nghe rất rõ tiếng đứt đoạn của dây đàn bị kéo căng cực độ!

Đến gần là có thể thấy rõ, đôi môi mỏng manh tựa cánh hoa không chút sắc máu đã không thể ức chế được mà khẽ run lên. Chếch lên trên, đôi đồng tử xưa nay luôn sắc bén lợi hại mà trong sáng trữ định đã mơ hồ nhòa đi vì lệ quang rơm rớm.

Nhưng cho dù lệ thủy đã ngập đầy tròng mắt, Tiếu Khuynh Vũ thủy chung vẫn quật cường không để một giọt nào trào ra, tấm lưng thẳng tắp càng thêm ưỡn cao ngạo nghễ.

Phút chốc, một đôi tay to lớn ấm áp áp lên đôi mắt y.

Từ sau lưng truyền đến thân nhiệt nóng rực quen thuộc. Không cần quay đầu lại, cũng biết là vòng ôm của ai.

Kiên định, mạnh mẽ, khiến chính mình trầm luân mê luyến, từ nay về sau ngày càng lún sâu vào bể luân hồi không còn cơ hội thoát ra.

Không kịp suy nghĩ, cũng không còn sức lực đoán xem hắn đã nghe được những gì, hay tại sao lại đến đây. Tiếu Khuynh Vũ chỉ hy vọng tìm nơi nào đó ẩn thân, lẳng lặng gặm nhấm vết thương của chính mình.

Hai tay hắn che kín đôi mắt, che kín đôi tai y, cằm áp lên đầu, chỉ hận một nỗi không thể mang cả xương thịt mình ra hòa với y làm một.

Phương Quân Càn ôn nhu mở miệng, thanh âm trầm tĩnh đã mất đi vài phần như xưa: “Mặc kệ người khác nói gì, ta chỉ biết chỉ có Tiếu Khuynh Vũ mới làm cho Phương Quân Càn này kiêu ngạo.”

“Bổn hầu chưa từng bắt buộc Khuynh Vũ điều gì, duy có lần này, Khuynh Vũ nhất định phải nghe lời ta.”

Giọng nói đầy yêu thương: “Cái gì cũng đừng thấy, đừng nghe, đừng suy nghĩ ——”

“Ngoan ngoãn nghe ta, trở về ngủ một giấc thật tốt, ngày mai tỉnh lại, sẽ phát hiện mọi thứ đều chưa hề xảy ra.”

Phương Quân Càn ngẩng đầu nhìn thẳng Phương Gia Duệ, sát khí trong mắt dường như đã thành vật chất hữu hình, đôi chân mày sắc bén tựa thanh lợi kiếm chạm vào mi tâm. Khí lạnh thấu xương trùng trùng đập thẳng vào mặt!

“Về phần người này, giao cho bổn hầu là được.”

Khi Tiếu Khuynh Vũ bị ép buộc rời đi, sắc mặt y chưa bao giờ lạnh lẽo nhợt nhạt đến như vậy.

Đợi cho bóng áo trắng hư nhược kia hoàn toàn khuất xa tầm mắt, cơn phẫn nộ vẫn cố nhẫn nhịn của Phương Quân Càn cuối cùng như núi lửa phun trào bùng nổ. Hắn điên tiết đấm Phương Gia Duệ văng vào tường đá, dội trở ra té sấp xuống đất, một nửa khuôn mặt sưng vù.

“Một đấm này là thay Khuynh Vũ đánh ngươi.”

Ánh mắt Gia Duệ lóe lên oán độc, tóc tai rối bù, màu mũi ộc ra nhoe nhoét khuôn mặt lang sói, gục đầu dưới đất khốn khổ thổ huyết.

“Phương Gia Duệ, ngươi nói Bổn hầu sẽ làm sao để giải quyết ngươi?”

Hắn thản nhiên mỉm cười mà đầy nguy hiểm, nhưng từ đuôi chân mày lại hiển hiện hình ảnh một võ tướng bất bại hiên ngang đứng giữa núi thây biển máu, cô đọng lại là máu tươi hào hùng.

Sát khí tung hoành.

“Bổn hầu bình thường ngày cả một lời nặng nhẹ còn không nỡ thốt ra! Vậy mà ngươi, ngươi muốn gì chứ, dám tổn thương y đến như vậy?!”

Không để cho Phương Gia Duệ phút nào rảnh rỗi để thở, hắn xông đến nắm tóc lão giật ngược lên, lôi lão đứng dậy: “Phương Gia Duệ, ngươi biết không? Ngươi làm đế vương thực sự là thất bại, không, đại khái điều đáng tự hào duy nhất trong suốt cuộc đời của ngươi chính là —— Ngươi đã sinh ra một đứa con tuyệt thế Vô Song.”

“Phải, là y, kinh tài tuyệt diễm tột bực, thậm chí… khuynh đảo cả Phương Quân Càn tâm cao khí ngạo, mắt cao hơn đầu này——”

————————–

Nó ngược tàn tệ, còn gì bi thảm hơn bị chính cha ruột của mình nhẫn tâm hạ nhục, làm tổn thương, nhưng từ đầu chỉ cuối anh vẫn cố duy trì không để mình rơi nước mắt. Vì cái gì mà anh phải kiên cường đến vậy?

Tiểu Càn, hãy giành lại công đạo cho người anh yêu đi!

 

(1): Phao tông diệt tộc, họa quốc loạn cương (抛宗灭族祸国乱纲): Phản bội tổ tiên, gia tộc, làm loạn kỷ cương, là mối họa cho đất nước.

15 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 139 (Chính văn)

  1. Tuyết Lâm 01/05/2012 lúc 19:38

    Vũ ca, có 1 người cha chết tiệt như vậy chắc là được ác đức của tổ tiên tích tụ hết trên người anh, chúc mừng anh! *vừa nói vừa kéo lão già chết tiệt đó ra vả cho rụng cả quai hàm* ta còn phải nhổ hết tóc, vặt hết lông, lột cả da, rắc muối ớt lên nữa mới đủ vị, khốn thật!

  2. Tuyết Lâm 01/05/2012 lúc 19:40

    Còn 1 điều chưa nói, Càn ca iu dấu, cố lên anh! Xử lão!!

  3. JourKatz 01/05/2012 lúc 20:39

    Chie Chie đại đế đã post tiếp. I❤ Youuuuuu

  4. Daochi1008 01/05/2012 lúc 20:48

    Thương Khuynh Vũ quá , hình như bao nhiêu mất mát tổn thương anh đều phải gánh lấy , thế nhưng anh vẫn tài hoa , nhân từ , kiên cường và thanh cao vô cùng , không kẻ nào dám xem thường anh – những kẻ cố làm tổn thương anh nhưng rốt cục vẫn là sợ hãi trước khí chất thanh cao của anh và dù cố tình che đậy bọn chúng vẫn cảm thấy run sợ và khâm phục sự tài giỏi mà không ai sánh được đó , anh đúng là ” Vô Song Công Tử “.
    Phương Gia Duệ – ngươi không xứng …. Càn Ca tùy anh xử lý – và mau về ở bên Khuynh Vũ đi , chắc là Vũ Ca … huhuhu thương anh quá .Thanks Chie nhiều nhé. Hihihi

  5. Kjm Shyraishi 01/05/2012 lúc 21:10

    Thì ra… Khuynh Vũ như thế… là do chính cha ruột mình hạ độc… Tên quái vật Phương Gia Duệ, rút cục không phải là con người mà.

    “Phương Gia Duệ, ngươi biết không? Ngươi làm đế vương thực sự là thất bại, không, đại khái điều đáng tự hào duy nhất trong suốt cuộc đời của ngươi chính là —— Ngươi đã sinh ra một đứa con tuyệt thế Vô Song”

    Ta thường không xem lại những đoạn đã đọc qua, nhưng câu nói này của Phương Quân Càn, đã làm ta xem đi nghĩ lại không biết bao nhiêu lần. Thật rất hay, rất đúng… nếu như ta là lão Phương Gia Duệ lúc đó, chắc sẽ hối hận mà chết…

    Đúng vậy, đứa con Giản Huệ không đáng nuôi, hắn lại nuôi thành thái tử, trong khi đứa con là tuyệt thế vô song… hắn lại vứt bỏ. Hắn đã nuôi nhầm con rồi sao ??

    A ha ha… đúng là nghịch lý

    ———————

    Sankyu

  6. mons 02/05/2012 lúc 10:15

    Ôi ngược tâm…

    Thiệt là…
    Thiệt là…
    MUỐN ĐẬP MẶC ÁC NHÂN, ĐẬP LUÔN NGƯỜI EDIT T_T

    Đây là 1 trong những chương ta sợ nhất trong KTTH ah~ Đời thưở nào có thằng cha khốn nạn như vậy chứ, so sánh lão với quái âật thì đúng là xúc phạm quái vật ghê gớm =_= Thằng già ngu, ngu ko còn từ nào để nói sao lại là cha của Vô Song được chứ, bất công, bất công ah… Tiểu Càn, đánh hắn như thế làm chi đau tay, xài thập đại khốc hình đi anh.
    Tội cho Vũ Nhi, vậy mà còn muốn thả lão, cho lão sống an nhàn cuộc sống của một ông già bình thường (mà cái an nhàn đó của Vũ Nhi cũng là ăn sung mặc sướng tới chết còn gì >. Làm sao mà em hết yêu anh được đây :((

    • chie 02/05/2012 lúc 22:48

      Ngươi dám?

  7. Kỳ Anh 02/05/2012 lúc 11:28

    Chậc, lão Duệ liệu có chết toàn thây ?!!

  8. Bạch Thủy Các 02/05/2012 lúc 17:59

    Chie tỷ, e iu tỉ nhiều lắm ý dù e chẳng biết tỉ ở ngoài đời thật, thật sự như vậy. Tỉ là eđitor e tôn trọng và khâm phục nhất, vì khuynh càn vì những gì tỉ đã bỏ ra, vì cả loạn thế nữa. Nói thật e mới dám đọc đến chương 110, e ko nỡ đọc nữa, ko nỡ nhìn thấy khuynh càn đau khổ. E sẽ đợi tỉ edit xong rồi đọc cả thể, không e sẽ luôn luôn trong trạng thái buồn mất. Công sức tỉ bỏ ra e hiểu và hết sức tôn trọng. Nhưng tỉ cố lên nhé, vì khuynh càn, loạn thế, vì đám hủ nữ tụi e. E biết internet là thứ ko thật nhưng tình cảm là thật, mọi người vẫn luôn được kết nối bởi một tình yêu chung. Cảm ơn tỉ vì những gì tỉ đã làm, đang là và sẽ làm vì khuynh càn. Một lần nữa e yêu tỉ. Cho phép e ko nói lí do viết com này. Lí do của nó hãy cứ để chìm vào quên lãng thôi nhé. Thanks

  9. hanvutinh 03/05/2012 lúc 15:05

    cái chương này đau lòng quá tỷ ơi ~~~~~*rút khăn giấy hỷ mũi rột roạt* lão Gia Duệ thật đáng chém mà , đồ độc ác , táng tận lương tâm , may mà có Càn Ca đòi lại công đạo cho Tiểu Vũ của mềnh.
    Thank Chie tỷ đã edit *tung bông cỗ vũ*

  10. Neiruhana 03/05/2012 lúc 22:32

    Đọc xong mà đến giờ mới dám còm đây Chie ơi
    Ta không còn hơi sức đâu mà vác đao đi đâm lão Gia Duệ đế rồi
    Vũ ca thật là đáng thương quá đi,sao lại càng ngày càng thấy ngược thế này,Mặc gia cũng độc ác quá thể đi,làm cho muội muội chẳng bao giờ còn dám động đến một bộ ngược luyến nào nữa
    Thank Chie nhé,nàng đã vất vả nhiều rồi

  11. Jinny 04/05/2012 lúc 00:42

    Cái thứ này sao lại may mắn có được người con như côg tử chứ. Hắn mà cũg đag1 làm cha sao???

  12. vuletrannhi 05/05/2012 lúc 14:24

    Có câu hổ dữ không nỡ ăn thịt con,tại sao cái thằng cha Gia Duệ này lại…thật không bằng cầm thú mà.
    Thù hận như con rắn đọc quấn lấy trái tim con người,có người cha nào nhẫn tâm đến vậy chứ.
    Thật đau lòng,đau lòng cho một Vô song công tử lại có một người cha xấu xa đê tiện không bằng cầm thú.Đau lòng cho một người con bị cha mình nhẫn tâm hãm hại.
    Huhuhuhuuuuuuuu….
    Lau nước mắt,cảm ơn Chie tỷ,cẮp mông đi ra,khóc tiếp.

  13. Lam Nguyệt Phong 08/05/2012 lúc 21:30

    Lần đầu tiên comt ngoài việc động viên editor giữ gìn sức khoẻ trên đường dài còn có ước muốn mãnh liệt là xé-đôi-Phương-Gia-Duệ.
    Sao Công tử lại có một thằng khốn nạn làm cha thế này??? Kiếp số của Công tử thật khổ, nhưng may là bên cạnh có Càn ca chăm sóc chu đáo. Họ “Phương” của lão thật sỉ nhục chữ “Phương” trong tên của Càn ca mà!!! Lão là ví dụ điển hình của một Hoàng đế “thất-bại-toàn-tập”
    Xé đôi lão ra, rửa sạch, băm nhừ, xào với gia vị, dọn kèm bánh đa rồi đem cho mấy con mãng xà ăn. Chúng nó đói a!!!

  14. kid_1412_2004 23/08/2012 lúc 01:16

    Phương Gia Huệ là một người cũng có đầu óc mới có thể giành giật được ngôi vua từ các huynh đệ của mình, nhưng sao mình thấy lão ấy toàn hành động giống như không có não vậy chứ?

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: