NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 1 (Phiên ngoại)

PHIÊN NGOẠI KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS TAO

EDITOR: CHIEKOKAZE

 

QUYỂN THỨ I – CHƯƠNG 1

 

Năm 1935, tiểu thiếu gia nhà họ Phương dù chỉ mới bảy tuổi cũng đã có bản lãnh làm cho Phương phủ từ trong ra ngoài thất thanh náo loạn, chó sủa gà bay.

Mùa thu, Đông Bắc vương Phương Động Liêu cùng quý tử đến Bình Đô, hai cha con tạm trú vài ngày ở tư gia ông bạn già Dư Nghi Trì.

Bình Đô là thủ đô nước Hoa Hạ.

Sau khi Đại Khuynh Hoàn Vũ đế băng hà, Văn Thành đế lên kế vị đã dời đô về Bát Phương Thành, đổi tên thành ‘Bình’ để kỷ niệm công lao bất hủ của huynh trưởng Hoàn Vũ đế đã từ nơi đây kiến tạo đại nghiệp, bình định tứ hải.

Nhưng đến Vũ lịch năm thứ 240, loạn Lưu Hà bùng nổ ở phương Bắc, cả miền Tây Bắc rúng động bất an, Thụy An đế Phương Tự Minh không thể không lần nữa dời đô, trở về Hoàng thành cũ ở phương Nam.

Dưới thời Diên triều của Gia Hà Thị, chính sách củng cố thống trị khiến văn tự ngục (1) đại hưng, số lượng văn vật điển tịch trân quý bị thiêu hủy lên đến hơn năm mươi vạn kiện.

Đến lúc Hoàng thành lâm nguy, dân tộc du mục trước khi tháo chạy còn cố châm lửa hỏa thiêu toàn thành.

Lửa cháy rừng rực, liên tục ba ngày ba đêm, cả bầu trời Hoàng đô bao trùm một màu đỏ máu.

Kinh đô nghìn năm rốt cuộc, tan thành tro bụi.

‘Hãn vương’ Cố Phượng Lâm lật đổ Diên triều, định đô tại Bình thành.

Đến thời Ngũ phiệt tao loạn, năm gia tộc lớn tự chiếm đất xưng vương, mạnh ai nấy làm, kinh đô cũng nhiều lần bị dời đổi.

Đại thế thiên hạ, phân lâu lại hợp, vương triều Đại Lê thống nhất Ngũ phiệt tiếp tục chọn Bình thành làm kinh đô. Dưới thời này, nhờ công trình đại bành trướng quy mô, mới hình thành nên Bình Đô khí thế tráng lệ, rộng lớn như hiện tại.

Bình Đô, cũng chính là Bát Phương Thành thuở xưa ấy.

 

Cậu bé bảy tuổi Phương Quân Càn có vẻ đặc biệt thích thú nơi này.

Vừa đến Bình Đô, ngồi chưa ấm chỗ đã vội lẻn khỏi Phủ Tổng thống, chạy ra phố la cà khắp chốn.

Cũng khó trách cậu nhóc.

Bắt một đứa nhóc suốt ngày chết dí trong phòng thì đúng là lấy mạng nó đi cho rồi.

Huống chi, lại còn là viên minh châu trân bảo trên tay Đông Bắc Vương…

Thiên tính ham chơi, lanh lợi, hiếu động, không thích gò bó.

Được được, nếu quả thật chỉ có tính tình nghịch ngợm phá phách thôi, người lớn còn có cách đối phó, đằng này, cậu nhóc lại quá sức thông minh, thường bày trò chơi khăm đến nỗi ai nấy tay chân luống cuống. Chưa hết, lại còn lúc nào cũng bày ra vẻ mặt rất chi ngây thơ khả ái ngoan hiền lễ độ, quý vị người lớn làm cách nào nỡ mắng mỏ nặng lời.

“Cái gì! Quân Càn lại trốn ra ngoài rồi? Năm người lớn sức dài vai rộng các anh lại không quản nổi một thằng nhóc sao hả? Làm ăn cái kiểu gì vậy?!” Bên ngoài giật mình vì tiếng quát thét phẫn nộ của Đông Bắc Vương vọng ra từ phòng khách Phủ Tổng thống.

Đám cận vệ rủa thầm: Có bản lãnh tự ông giữ nó đi, ông đâu phải không biết giữ nó khó cỡ nào chớ…

Phương Động Liêu liếc quanh đám thuộc hạ đang đứng đực ra rất chi vô dụng, cơn giận lại sôi trào, thét lên: “Còn không mau đi tìm nó về đây!!”

Mấy cận vệ vội vàng ba chân bốn cẳng tháo thân ra ngoài.

 

Núi lớn âm u thăm thẳm, ngút ngàn vô tận vô cùng.

Thâm cốc âm u, vắng lặng đến rợn người.

Yên tĩnh đáng sợ, phả một thứ hơi thở nguy hiểm không thể diễn tả thành lời ra chung quanh.

“Gruuuu… uuuu… Gruuuuuuuuuuuuuuuuuuu” Dưới vầng trăng vằng vặc, sói hoang ngửa đầu tru lên từng hồi buốt óc.

Đối với nhóc con Phương Quân Càn mà nói, đó chắc chắn không gì khác hơn một cơn ác mộng không ai kéo ra được.

Cậu không dám dừng lại, bởi vì bầy sói hoang phía sau bất cứ lúc nào cũng sẽ bổ nhào đến.

Dừng lại là cầm chắc cái chết.

Ngay lúc sống chết trong gang tấc, thường thì tiềm năng con người sẽ được phát huy đến cực hạn.

Chí ít,

Phương Quân Càn từ nào tới giờ chưa biết mình có thiên phú đối với phương diện này.

Bầu trời đen thẳm.

Cỏ dại tràn lan, không phân biệt nổi đâu là đường đi.

Một tiếng hét lên!

Chân Phương Quân Càn bị vướng vào đám dây leo chằng chịt, lảo đảo té nhào xuống đất.

Cánh tay trắng hồng vướng vào bụi gai, bị cào chảy máu.

Mùi máu thoang thoảng trong không khí.

Bầy sói đánh hơi thấy mùi tanh lập tức kích động, tròng mắt u tối giữa rừng sâu vụt sáng rực lên như mắt quỷ.

Nỗi kinh hoàng như một thứ chất nhầy dính nhớp không ngớt tràn ra từ trái tim cậu bé non nớt chưa hiểu chuyện đời.

Mặt tái mét, song đôi môi vẫn lì lợm mím chặt.

Cho dù còn nhỏ, nhưng đã sớm nhìn thấy bóng dáng của một trang anh hùng tuyệt thế ngày sau.

Mắt nhìn vòng vây bầy sói không ngừng khép chặt, Phương Quân Càn tuyệt vọng nhắm tịt mắt.

Bỗng dưng…

Tiếng huân (2) trầm trầm len lỏi, phảng phất như từ ánh trăng kia vọng đến.

Mênh mang dâu bể, thần bí u uẩn, đau thương mà diễm tuyệt.

Khoảnh khắc ấy, cậu bé Quân Càn như nghe thấy cả mùa thu theo tiếng huân phả lên người mình.

Một luồng khí mạnh bạo ập đến từ phía sau Phương Quân Càn.

Nhưng mà, lại không phải như dự kiến là bị bầy sói xông lên xé thành trăm mảnh.

Kinh ngạc hé mắt ra, liền thấy bóng chim ưng từ trên trời bổ xuống! Nhanh như cắt cắm vuốt sắc vào mắt con sói đầu đàn!

Nó tru lên thảm thiết.

Đôi cánh chim ưng giương rộng, quật phành phạch trên không!

Mượn lợi thế từ không trung không ngừng quắp, mổ con sói dữ, đồng thời, lông chim lả tả như đầy trời tuyết rơi.

Bầy sói bỏ đi từ lúc nào, Phương Quân Càn không biết nữa.

Lúc này cậu đã mệt chết đi rồi.

Bởi vậy nên cứ thế mà nằm bẹp ở chỗ cây cối um tùm ấy.

Ngay cả đầu ngón tay cũng không buồn cục cựa.

Chỉ còn tiếng huân văng vẳng trong không trung.

Xa thẳm mà thê lương.

Cho dù, vẫn còn ngơ ngác giữa hồng trần nhiễu nhương, nhưng cũng đủ khiến người ta như lạc vào mênh mang hoang địa.

Cho dù, trên đầu là vầng dương gay gắt, vẫn phảng phất nét tinh tế ảo diệu, mà khoát đạt tiêu dao tựa gió tản mây nhàn.

Cực tĩnh, cực bi, vời xa trần tục.

Huống chi, trong đêm trăng xanh tịch liêu quạnh quẽ như thế này…

Cậu bé bảy tuổi không cách nào tìm ra nổi từ ngữ để hình dung nữa.

Mãi đến khi trưởng thành mới hay, cảm giác này gọi là – say mê.

Huân thanh ngừng lại.

Con chim ưng cũng chìm khuất vào đêm tối mênh mông.

Quân Càn chật vật gượng dậy.

Nheo nheo mắt ngước lên đỉnh núi nhọn hoắt.

Một bóng trắng tựa tuyết đứng đó, như có như không.

Nhìn kỹ hồi lâu, hình như cũng là một đứa trẻ trạc tuổi mình.

Không thấy rõ mặt đứa bé đó, chỉ thấy làn tóc xõa dài ôm lấy lưng, vạt áo trắng tinh nhẹ nhàng phơ phất, tựa nước mềm chảy xuôi.

Phương Quân Càn chỉ thấy, mình vừa từ giấc mộng này trôi vào giấc một khác.

Chỉ khác, ban đầu là ác mộng, hiện tại là mỹ mộng.

Đứa bé trên đỉnh núi quay lại,

Nhìn Phương Quân Càn, mỉm cười.

Không gian thinh lặng, tựa hồ giấc mộng thiên thu, không thể nào tránh được…

 
 
 
———————————

Sắp Tết rồi mọi người nhỉ, nhưng mà ta đang rất buồn.

Ta chỉ có cách chìm vào công việc để quên đi thôi.

Vấn thế gia, tình thị hà vật?

Bất khả tri!

 

(1): văn tự ngục: nói nôm na là tống giam các phần tử trí thức vào ngục, viện cớ văn chương của họ ‘có vấn đề’ đối với nhà cầm quyền, khép văn nhân trí thức vào rất nhiều tội oan, thậm chí là họa sát thân. Ở Trung Quốc, văn tự ngục khủng khiếp nhất là vào thời đầu Thanh, dưới triều Thiệu trị, với vụ án Minh sử nổi tiếng.

(2): huân: là một loại nhạc khí cổ của TQ, có nhiều hình dạng, hình dạng thường thấy nhất giống như một quả bầu nhỏ, đầu trên nhọn có lỗ, phần đáy phình và bằng, mặt trước có 2 lỗ, mặt sau 3 lỗ.

Dưới đây là bài ‘Thiên niên duyên’ được thổi bằng 2 chiếc huân khác nhau:

12 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 1 (Phiên ngoại)

  1. Ginny 30/01/2013 lúc 01:20

    Nhắc về Bát Phương Thành…tự dưng thấy có chút nhói.
    Thời gian đáng sợ thật, Bát Phương Thành ngày nào bây giờ trở thành “Bát Phương Thành thưở xưa ấy”
    Năm ấy Khuynh Vũ gặp Quân Càn chưa gì đã dùng kim tuyến hù người ta, bây giờ gặp tiểu Càn Càn…lại cứu mạng người ta bằng tiếng huân.
    Tuy không biết tỷ buồn chuyện gì nhưng tỷ nhớ giữ nhìn sức khỏe nha. Gần tết rồi.

  2. giobay 30/01/2013 lúc 09:24

    Cám ơn ss ạ! Em cũng đang buồn thối ruột, thế nên em cũng sẽ tiếp tục chìm đắm trong Khuynh Tẫn để quên đi ạ.
    Cố lên ss ơi!!!!!

  3. Tiểu Hoa Tử 30/01/2013 lúc 09:42

    Ta đã gần 1 năm ko ghé lại nhà nàng vì bận rộn ra trường & đi tìm việc. Nhưng ta sẽ chôm chỉa lại câu nói to bự nghe hay đáo để của nàng ở Tiết Tử của Phiên Ngoại này: “Ta đã trở lại & ăn hại hơn xưa.” ^_^
    Trước hết là cho ta sr vì đã ko thể đi cùng nàng cho đến hết con đường của Văn Án nhưng bây giờ ta đang mần lại từ đầu để…chết thêm mấy chục lần nữa đây.

    Nói đến Tết mà buồn thì nàng có gì ức chế ah? Ta đây cũng vì công việc mà thiếu điều to tiếng cự cãi với sếp ngay trong công ty. Thế mới thấy, đi làm ếu có gì sung sướng. & chẳng có gì sung sướng hơn việc nằm nhà đọc + dịch Danmei a~
    1 lần nữa, ta xin cúi đầu cảm tạ nàng đã anh dũng cầm cờ dẫn lối cho bọn ta với Phiên Ngoại của Khuynh Tẫn a~
    Nói gì thì nói, ta vẫn thích văn phong của nàng! Đi xa nhà nàng gần 1 năm cuối cùng vẫn quay về lót gạch nè

  4. Tiểu Hoa Tử 30/01/2013 lúc 09:57

    Xin lỗi vì vừa mới quay lại nhà nàng mà đã nhiều chuyện khí thế như vậy, nhưng ta ko ngăn đc bản thân a~
    Nói thật nhé, nếu nàng bảo văn phong của nàng ko hay thì ta nói thật mấy nhà văn VN trẻ hiện nay chẳng biết còn tệ đến mức nào mà còn đc xuất bản 1 đống sách bám bụi trên giá sách trưng bày kia kìa.
    Quay lại vấn đề chính: ta ko hiểu, = cách nào, nàng – chỉ vỏn vẹn trong 1 câu đơn giản, không dùng bất kì từ ngữ hoa mỹ nào, lại có thể khiến cả người ta như có dòng điện chạy ngược từ dưới lên đến đỉnh đầu. “Bình Đô, cũng chính là Bát Phương Thành thuở xưa ấy.” Có lẽ ko ai đọc KTTH mà ko biết đến Bát Phương Thành a. Nó như 1 biểu tượng physical (sr ta ko tìm đc từ Tiếng Việt nào hết) luôn ở đó, trường tồn cùng thời gian (cho dù đã bị thiêu cháy trong quá khứ), nhưng ko ai có thể bác bỏ rằng nó đã biến mất. Nó vẫn ở đó, như 1 sự chờ đợi cho chủ nhân đích thực của mình quay về.
    Rồi ngay sau cảm giác hoài niệm ấy lại là niềm vui, ta cứ cười như 1 con khùng khi đọc đến câu rủa thầm của đám cận vệ a~ Phương Quân Càn vẫn mãi là Phương Quân Càn, ko biết anh đc sinh ra trong thời điểm nào. Bản chất căn bản vẫn là ko đổi
    & đến Khuynh Vũ ca – người yêu tuyệt đối trong lòng ta a~ Nói sao nhỉ, từ phần Văn Án, ta đã luôn nghĩ: ko phải sẽ tuyệt hơn nếu Vũ ca có 1 con ưng trắng luôn theo bên người sao? & lão Thiên già cuối cùng cũng đã chiều ý ta a~
    Cuối cùng là cái video, ta yêu nàng nhất! Nghe thật hợp quá đi!!!

  5. Tuyết Lâm 30/01/2013 lúc 10:29

    chao mung chuong dau tien cua Phien ngoai *tung bong* ma nang dang hoc con lam tiep bo nay tinh ra se vat va lam day =____=

    • Tuyết Lâm 30/01/2013 lúc 10:36

      ta quen noi, vietkey co van de roi, ta ko type co dau duoc, dung co xoa comm cua ta nhe T^T

  6. Nguyệt Du 30/01/2013 lúc 12:15

    đã có PN,mừng ghê , yêu nàng nhìu
    Lâu lâu mới quay lại,nhưng ta sẽ cố gắng ghế thăm vì tềnh yêu cháy bỏng với Khuynh Càn

  7. hanvutinh 30/01/2013 lúc 14:10

    Iêu ss Chie quá đi. Đã có chap 1 rùi nè . Gần tết em lại rảnh rang vô cùng nên chăm lượn qua lượn lại tới mòn gạch nhà ss.
    Bát Phương thành, nó mới chính thức là mái ấm của cả Càn và Vũ. Nơi đó có Bát Phương quân anh dũng mà lém lỉnh, có Thích quân sư dễ thương đáng yêu. Có những người dân Bát Phương thành đã dũng cảm trèo đèo lội suối mặc cho bị ngăn sông cấm chợ khi nghe tin về chính sách mới của Càn ca. (em không biết nên dùng từ gì khác a)
    Thời gian thật sự làm nhiều thứ thay đổi quá ! *cảm khái* đây lại cũng là nơi bắt đầu mối tình dang dở kiếp trước của 2 zai.
    p/s Chie tỷ cho phép em xì poi 1 câu : Quân Càn, anh việc gì cũng giỏi ngoại trừ việc thổi huân =))))))
    chân thành đa tạ tỷ đã edit, em tiếp tục ăn dầm ở dề tại nhà ss.

  8. Nguyệt Hạ Mỹ Nhân 03/02/2013 lúc 23:21

    Thik quá à Chie ơi.. hùi ta lần đầu đọc chương này cũng lên gg search mý cái clip thổi huân ngâm cứu đó. mạn phép cho ta hỏi là bản gốc phiên ngoại đã hoàn chưa vậy nàng??
    *vỗ vai an ủi*, nàng còn có ta, có mọi ng ở bên nà, wa năm mới khởi đầu mới nàng he. Cố lên…

    • Chie 04/02/2013 lúc 06:53

      Cảm ơn nàng ^^
      Phiên ngoại vẫn chưa hoàn, mới tới chương 146 thôi.

  9. YunJae Love 31/12/2014 lúc 22:25

    Phiên ngoại này chưa hoàn ạ? Em hóng bộ này lắm😦

  10. Pingback: Phiên ngoại KTTH – LTPH | Hyukie Lee

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: