NHƯỢC THỦY

Nothing to say

KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 14 (Phiên ngoại)

PHIÊN NGOẠI KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA

AUTHOR: THƯƠNG HẢI DI MẶC

TRANS: QUICK TRANS TAO

EDITOR: CHIEKOKAZE

 

QUYỂN THỨ I – CHƯƠNG 14

 

Phương Quân Càn ngắm nghía vẻ mặt hơi chút kích động của Kim Lão Hắc, trong lòng dâng lên một niềm ấm áp.

Kim Lão Hắc nhìn rồi lại nhìn chi phiếu trên tay, hốt nhiên khuỵu gối quỳ xuống trước mặt thiếu niên ấy.

Phương Quân Càn hoảng hốt nghiêng người tránh sang một bên.

Nam nhi dưới gối có hoàng kim.

Ai xứng đáng cho người đàn ông thật thà chất phác này phải quỳ xuống?

Ít nhất thì, Phương Quân Càn cảm thấy mình không có tư cách nhận cái lễ ấy.

“Hắc tử, anh cảm ơn lầm người rồi! Thực sự, người xuất tiền giúp anh không phải là tôi đâu, mà là Tổng tham mưu trưởng Quốc thống quân Tiếu Khuynh Vũ.”

Hắc Tử nghe thấy mấy tiếng ‘Tổng tham mưu trưởng Quốc thống quân’, trong đầu liền hiện ra hình ảnh một ông lão râu tóc bạc phơ, đức cao vọng trọng.

Bởi vậy, đến lúc diện kiến Tiếu tham mưu trưởng bằng xương bằng thịt, anh kinh ngạc suýt chút nữa đến cằm cũng rơi xuống đất…

“Tiếu… Tiếu tham mưu trưởng…”

Nhìn chăm chăm vị thiếu niên nhã nhặn tuổi trẻ đến ngỡ ngàng trước mặt, Kim Lão Hắc giống như bị người đối diện đấm cho một cú nổ đom đóm mắt, đầu óc xoay như chong chóng, lời vừa vọt ra cửa miệng đã cuốn gói chạy đâu mất dạng.

Trái lại, Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười tự nhiên phóng khoáng: “Hắc Tử, hạnh ngộ. Tiếu mỗ rốt cuộc cũng được gặp vị hảo hán can đảm dám nện Phương thiếu soái của chúng ta.”

Kim Lão Hắc cật lực che giấu kinh ngạc cùng thất thố mới rồi của mình.

Luống ca luống cuống hết nửa ngày, ‘Bập’ một tiếng, anh ưỡn người đứng nghiêm, bàn tay duỗi thẳng khép chặt, trang trọng làm nghi thức nghiêm chào của quan đội!

Người này là Tổng tham mưu trưởng Quốc thống quân đấy nhé! Quân hàm thượng tướng, tương đương Phó tư lệnh quân khu Quốc thống quân, so với tên lính quèn là mình biết bao nhiêu chênh lệch, bình thường ngay cả nhìn mặt chỉ e cũng không có cơ hội.

“Tiếu tham mưu trưởng khẳng khái hào hiệp, Nam thống quân chúng tôi trên dưới cảm kích ngài không sao kể hết! Sau này chỉ cần Tham mưu trưởng có việc sai bảo, Kim Lão Hắc tôi dù lên núi đao xuống biển lửa cũng quyết chẳng từ nan!”

Tiếu Khuynh Vũ trịnh trọng đáp lễ: “Anh Kim nói quá lời rồi, Tiếu mỗ chỉ là dốc hết khả năng của mình mà thôi. Nam thống quân vì nước quên mình, chiến đấu anh dũng, dốc lòng chiếm lại ba tỉnh phía Nam, Tiếu mỗ chỉ xuất ra một chút tài sản ngoài thân, so với các vị có đáng là gì.”

Cánh môi Kim Lão Hắc run rẩy kịch liệt, đầu cúi gằm không để cho ai thấy lệ nóng đang tràn ra từ hai hốc mắt dữ dằn.

Về sau này, Hắc Tử mới xúc động thổ lộ tiếng lòng của mình với Phương thiếu soái: “Tiếu tham mưu trưởng thoạt nhìn có vẻ xinh đẹp yếu ớt, giống như con gái ấy, nhưng mà lại trọng tình trọng nghĩa, quả thật là nam nhi chân chính.”

Phương Quân Càn nhíu đôi mày kiếm, con ngươi sáng trong sâu thẳm lơ đễnh liếc sang, ngữ khí kiêu ngạo: “Nói nhảm, là ai chấm chứ hả!”

Rốt cuộc, là ‘chấm’ hay là ‘trọng’ (1) thật sự khó mà biết được…

Đôi mày kiếm của Phương thiếu soái lúc này cũng hơi nhăn lại: “Nam thống quân ta trước đây có năm sư đoàn, trước mắt đã bị giảm biên hết hai sư, chỉ còn lại 35000 quân (Chú: một sư đoàn khoảng 10000 – 12000 quân), ba sư may mắn kia lại bị Đoạn Tề Ngọc cài tay chân thân tín vào chỉ huy, ý đồ làm suy yếu ảnh hưởng của bổn soái lên toàn quân.”

Tiếu Khuynh Vũ gật gật đầu: Đoạn đại tổng thống có chút úy kỵ với thiếu soái.”

Phương Quân Càn tà mị hỏi ngược lại: “Đối với Khuynh Vũ mà lại không thế sao?

Phải biết rằng, Tiếu Khuynh Vũ vốn là Tổng tham mưu trưởng Quốc thống quân, tương đương quân hàm Thượng tướng, vậy mà bị lão điều đến làm thuộc cấp của một Trung tướng như mình. Ngoài mặt thăng chức, nhưng thực chất là giáng cấp, nói không úy kỵ lừa được ai chứ!

Tiếu Khuynh Vũ cười cười, đột nhiên hỏi: “Vậy không biết thiếu soái sẽ giải quyết thế nào?”

Phương Quân Càn cũng mỉm cười đầy ý tứ, đôi mắt sâu thăm thẳm cố giấu mỉa mai.

Hắc Tử nóng nảy gầm lên trước tiên: “Đám ranh con thỏ đế đó nằm mơ giữa ban ngày đi! Thiếu soái bọn ta tự thân gầy dựng từng cây súng ngọn dao, đối với anh em giao tình thế nào! Bọn chúng ngoại trừ thượng đội hạ đạp, cắt xén quân lương thì còn làm được cái quái gì, rặt một lũ sâu mọt hại dân!”

Cái khác tôi không dám nói, nhưng lão tử đây dám vỗ ngực cam đoan, chỉ cần thiếu soái hạ lệnh cho tôi quay trở về, đám nhóc con đó có nằm mơ cũng đừng hòng ra khỏi được doanh trại mà còn sống!”

Tiếu tham mưu trưởng thầm kinh hãi: Chẳng trách Đoạn Tề Ngọc sợ nhất là quân đội tạo phản, những kẻ bị vứt bỏ này một khi bộc phát nổi dậy sẽ chẳng khác nào đám đông mất hết tính người. Bất kể các vị có là tổng thống hay thủ tướng, chạm tới một sợi lông của họ thôi cũng đủ cho các ngài máu tươi năm thước rồi! Tựu trung, có thể khắc chế được bọn họ cũng chỉ có người đã cùng vào sinh ra tử với họ từ khi còn tay trắng, từng bước từng bước trở thành tướng lĩnh lãnh đạo toàn quân – Phương Quân Càn.

Lại nghe Phương Quân Càn quay sang Kim Lão Hắc ôn hòa hỏi: “Hắc Tử, sắp xếp ổn thỏa cho người nhà rồi anh có dự tính gì không?”

“Hay nói đúng hơn, anh muốn làm gì?”

Tuy trong lòng đã nghĩ ra được giải pháp, song Phương Quân Càn không muốn ép buộc Hắc Tử đi làm những việc mà anh không cam tâm tình nguyện, nếu như Hắc Tử có lựa chọn riêng cho mình, hắn tuyệt đối tôn trọng.

Hai mắt Kim Lão Hắc tức thời sáng rực, nhưng chỉ sáng lên trong thoáng chốc, ánh sáng ấy không lưu lại quá lâu.

“Muốn làm gì… Tất nhiên là… cùng với các anh em vác súng khôi phục sự nghiệp ngày trước, theo thiếu soái đoạt thiên hạ!”

Tiếu Khuynh Vũ gật đầu, thình lình lên tiếng: “Nếu như muốn kêu gọi các binh lính Nam thống quân bị tinh giản trước đây quay về, một lần nữa tập hợp dưới trướng của thiếu soái, anh nắm được bao nhiêu phần chắc chắn?”

Hắc Tử nghe hỏi xong, phản ứng thoạt tiên là cứng đờ như hóa đá, tiếp theo, đôi mắt một lần nữa sáng lên rực rỡ như mắt mèo trong bóng đêm.

Thanh âm của anh chàng run lên vì kích động: “Tham mưu trưởng, này… cái này…”

Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên mỉm cười: “Hắc Tử, anh có thể liên lạc với các anh em cũ không?”

Nhìn vị thiếu niên áo trắng ung dung bất phàm trước mắt, Kim Lão Hắc lại ‘bập’, rập người một tiếng hành quân lễ.

“Chỉ cần lão Hắc tôi còn một hơi thở, dù có phải liều mạng tôi cũng quyết tập hợp lại các anh em!”

Sau chuyện này, Phương Quân Càn có gạn hỏi Tiếu Khuynh Vũ.

Tiếu tham mưu trưởng trả lời như sau: “Trừ năm mươi vạn đồng tiền trợ cấp, chúng ta vẫn còn một trăm vạn đồng chưa dùng đến, thay vì để đó anh em tôi cũng chẳng có gì cấp bách phải chi tiêu, không bằng dùng nó để tổ chức quân đội, sau này thiếu soái ở Bình Đô dù không ai thân thích cũng có được lá chắn đủ mạnh, đỡ phải nhìn sắc mặt người khác mà hành sự nữa.”

Nếu có trong tay quân đội vũ trang, vậy thì kẻ nào muốn ở Bình Kinh chọc vào Phương Quân Càn, cũng phải tự biết cân nhắc dè chừng.

Một hơi thở dài phả lên trên mặt tách trà, nước trà trong tách khe khẽ dệp dềnh.

“Phương Quân Càn, chỉ khi nào binh quyền trong tay, mới có chỗ đứng trong thời loạn này.”

(Anh quả nhiên là vợ đảm, vợ đảm mà ^^)

 

Nghĩa cử của Tiếu Khuynh Vũ, không nghi ngờ gì nữa, đã nhận được sự sùng bái cùng cảm kích sâu sắc xuất phát từ đáy lòng của cả Nam thống quân.

Mà, Tiếu tham mưu trưởng cũng vì vậy mà trở thành chủ nợ lớn nhất của Nam thống quân.

Có một lần, Phương thiếu soái giở mồm pha trò trêu ghẹo Tiếu chủ tịch, Tiếu chủ tịch của chúng ta gần đây đã luyện được công phu nghe tai nọ nhảy sang tai kia với mấy chuyện đại loại như vậy đột nhiên nhàn nhạt một câu: “Phương thiếu soái, không biết số tiền một trăm năm mươi vạn đồng cậu còn nợ tôi bao giờ mới trả?”

Phương bé cưng tức khắc nghẹn họng, kế tiếp là họng nghẹn…

Tên da mặt siêu dày bị bức bách đến đường cùng không những càng dày thêm mà lại còn đểu giả nói: “Khuynh Vũ à, giao tình của chúng ta mà lại để tiền bạc làm thương tổn được sao! Tôi và cậu đều còn ở đây cả, của cậu cũng như của tôi thôi!”

Công tử Vô Song bất động thanh sắc: “Anh em càng thân, càng phải rạch ròi.”

Phương thiếu soái huỵch toẹt: “Đòi tiền, không có, đòi mạng, không cho – Cậu tính sao đó thì tính.”

Kim Lão Hắc nghe được, đổ đầy một đầu mồ hôi lạnh ngắt.

Tiếu tham mưu trưởng lạnh nhạt khinh bỉ: “Trộm nghĩ, tiền đồ cái khoản này của cậu, Thiếu soái Nam thống quân vẫn chẳng là gì.”

“Này, Khuynh Vũ,” Phương bé cưng cợt nhả ngả ngớn bên cạnh người kia, “Tiền thì đánh chết tôi cũng chẳng có, hay là… Hay là…” Nghiến răng nghiến lợi, hạ quyết tâm! “Hay là Phương Quân Càn lấy thân báo đáp nhá!”

Tiếu Khuynh Vũ: “…”

Bởi vậy, cho nên…

Khuynh Vũ à Khuynh Vũ, nếu cậu vẫn khăng khăng đòi được nợ, e rằng cả đời này cũng chỉ vô vọng mà thôi.

 

 

—————————

(1): Nguyên văn: (看重: HV Khán trọng) nghĩa là coi trọng, đánh giá cao, đồng âm với (看中: HV Khán trung) nghĩa là nhìn trúng, vừa ý, hợp ý, cũng thường nói là ‘chấm’, ‘nhắm’

Hai từ này đều đọc là [kànzhòng]

Advertisements

4 responses to “KHUYNH TẪN THIÊN HẠ – LOẠN THẾ PHỒN HOA – Chương 14 (Phiên ngoại)

  1. Tiểu Hoa Tử 23/08/2013 lúc 09:27

    Đọc xong chương này, rút ra 1 kinh nghiệm xương máu: cả đời có cho ai mượn tiền, tuyệt nhiên ko đc cho Càn ca mượn tiền, vì đã cho là coi như bị quỵt luôn. Cơ mà chương này đọc cười đau hàm quá Chie ơi!!!

  2. Tiểu Hoa Tử 23/08/2013 lúc 09:38

    “…trang trọng làm nghi thức nghiêm chào của quan đội!” => “quân đội”

    “Nói nhảm, là ai chấm chứ hả!” => Càn ca ah, ai cũng biết là anh chọn vợ là số 1 rồi, ko cần phải phổng mũi như vậy đó
    “Tiếu tham mưu trưởng cũng vì vậy mà trở thành chủ nợ lớn nhất của Nam thống quân.” => cười vật vã mỗi lần đọc lại câu này. Thế này mà ở nhà Thiếu soái cùng tham mưu mà có cãi nhau chắc nguyên Tham thống quân đứng về phe…Tham mưu quá. Càn ca a, thành thật chia buồn cùng huynh~
    Mà dạo này thấy Chie thích dịch Phương thiếu soái thành Phương bé cưng quá ah, nghe yêu chết đi đc ấy

  3. ngocchi123 23/08/2013 lúc 11:11

    khổ gớm, ta quên mật khẩu, phải lần mò ấy lần mới có thể com cho nàng được
    nàng làm ơn nhắc Vũ ca dùm ta một tiếng là đừng bao giờ cho Càn ca mượn bất cứ cái gì, chứ nếu Không Càn ca cứ lấy thân báo đáp hoài, sao Vũ ca chịu nổi ha ha….

  4. Pingback: Phiên ngoại KTTH – LTPH | Hyukie Lee

Lời bình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: